Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Trường Chay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Trường Chay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Người Trường Chay: Tổng giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế Christine Lagarde

Christine Lagarde, managing director of the International Money Fund, is a vegetarian.
(VNAC) - Ranked by Forbes Magazine as the 17th most powerful woman in the world (2009), France's Minister of Finance Christine Lagarde takes office today, July 5, 2011, as managing director of the International Money Fund (IMF), one of the most influential positions in global finance. Formed in 1944, the International Monetary Fund (IMF) is an organization of 187 countries, whose stated missions are "to foster global monetary cooperation, secure financial stability, facilitate international trade, promote high employment and sustainable economic growth, and reduce poverty around the world."

A noted leader, Ms. Lagarde was also France's Minister of Agriculture (2007) and Minister of Commerce & Industry (2005-2007). She graduated from law school at University Paris X and obtained a master's degree in political science from the Institut d'études politiques d'Aix-en-Provence.

Born in Paris on January 1, 1956 as Christine Madeleine Odette Lallouette, the new chief of IMF came from an intellectual family: her father Robert Lallouette was a professor of English at the Faculty of Rouen and her mother Nicole was a teacher. Christine Lagarde is a Roman Catholic. She is also a vegetarian and a teetotaler.

Ms. Christine Lagarde was a member of the French national synchronized swimming team in her adolescence. She has two sons, Pierre-Henri Lagarde (born 1986) and Thomas Lagarde (born 1988). Her hobbies are yoga, scuba diving, swimming, and gardening. She loves roses. 

Ms. Lagarde plans to bike to work in Washington, DC, USA. She said in an interview, "One concern that most countries share is how to create jobs, especially for young people. We have to make sure that we can build the macroeconomic environment to create enough jobs to give young people the expectation that there is hope for them in the world." 

(VNAC) - Từng được tạp chí Forbes của Mỹ đánh giá vào năm 2009 là vị phụ nữ quyền lực hàng thứ 17 trên thế giới, Bộ trưởng Kinh tế Pháp Christine Lagarde chính thức nhiệm chức Tổng Giám đốc IMF (International Money Fund - Quỹ Tiền tệ Quốc tế) hôm nay, 5 tháng 7, 2011, một trong các chức vị nhiều ảnh hưởng nhất trên tài chính toàn cầu. Được thành lập vào năm 1944, Quỹ Tiền tệ Quốc tế là một tổ chức gồm 187 quốc gia thành viên, với mục đích "phát huy hợp tác tiền tệ trên toàn cầu, bảo đảm sự ổn định tài chính, khích lệ mậu dịch quốc tế, khuyến khích tỷ lệ việc làm cao và phát triển kinh tế bền vững, giảm nghèo trên thế giới." 

Bà Lagarde là một nhà lãnh đạo nổi tiếng, từng phục vụ trong vai trò Bộ trưởng Nông nghiệp (2007) và Bộ trưởng Thương mại & Kỹ nghệ (2005-2007) của Pháp. Bà tốt nghiệp luật khoa từ đại học Paris X và có bằng thạc sĩ khoa học chính trị từ Institut d'études politiques d'Aix-en-Provence.

Chào đời tại Paris vào ngày 1 tháng 1 năm 1956, nhủ danh Christine Madeleine Odette Lallouette, vị tân giám đốc IMF đến từ một gia đình trí thức: Robert Lallouette, thân phụ bà là giáo sư Anh ngữ tại Rouen, trong khi Nicole, mẫu thân bà, là một giáo viên. Bà Christine Lagarde là người Công giáo. Bà cũng là người trường chay và hoàn toàn không uống rượu.

Trong thời niên thiếu, Christine Lagarde là thành viên trong đội bơi đồng bộ của quốc gia Pháp. Bà có hai người con trai, Pierre-Henri Lagarde (sinh năm 1986) và Thomas Lagarde (sinh năm 1988). Các sở thích của bà là yoga, lặn biển, bơi lội, và làm vườn. Bà rất yêu hoa hồng.

Bà Lagarde dự định sẽ đi làm ở Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ bằng xe đạp. Bà phát biểu trong một buổi phỏng vấn: "Một vấn đề mà đa số các quốc gia đều quan tâm, đó là làm sao để tạo việc làm, nhất là cho những người trẻ. Chúng ta phải bảo đảm rằng có thể xây dựng một môi trường kinh tế vĩ mô để tạo đủ việc làm, để những người trẻ tuổi có thể trông mong rằng còn hy vọng cho họ trên thế giới."

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Người Trường Chay: Gene Baur, chủ tịch & đồng sáng lập Farm Sanctuary

"Vegan America Is Closer Than You Think" by vegan Gene Baur, president and co-founder of Farm Sanctuary. 


"Gene explains how a cow-calf operation in Kansas works. Here, cows are impregnated, give birth, and nurse their young only to have them taken away to feed lots at approximately 6 months old. At the feed lots, they will rapidly gain weight until they are sent to slaughter."

Gene giải thích hệ thống kinh doanh nuôi bò ở tiểu bang Kansas. Ở đó, bò mẹ bị bắt thụ thai, sinh con, và cho con bú, đến khi bò con lớn được khoảng 6 tháng thì chúng bị đưa sang nhà máy chăn nuôi. Tại đây, người ta cho chúng ăn thật nhiều để lên cân thật nhanh, rồi mang chúng tới lò sát sinh, làm thịt.

Hoa Kỳ sắp thành trường chay sớm hơn bạn nghĩ
Gene Baur, chủ tịch & đồng sáng lập Farm Sanctuary, người thuần chay
Nguyên văn tiếng Anh / Chuyển ngữ: Việt Nam Ăn Chay

Hàng ngàn năm trước, Hippocrates, tổ sáng lập ngành y khoa Tây phương, đã nói: “Hãy để thức ăn làm thuốc.” Thương thay, theo cách mà đa số người Mỹ ăn ngày nay, thức ăn giống như là thuốc độc hơn, khiến chúng ta bệnh hoạn và giết chết chúng ta trước tuổi. Bệnh tim và ung thư là sát thủ hàng đầu của quốc gia này, và nguy cơ của cả hai căn bệnh đều có thể giảm nếu chúng ta ăn thực vật thay vì động vật. Loại bỏ thịt, sữa và trứng trong thực đơn cũng ngăn ngừa sự đau khổ của loài vật và giúp rất nhiều trong việc giảm dấu ấn các-bon trong môi trường của chúng ta. Cuối cùng, người ta cũng đã nhận ra hệ quả sâu xa của việc chọn lựa thực phẩm, và chúng ta hiện nay đang đứng giữa một phong trào ẩm thực được  phát triển mạnh mẽ.

Chúng ta đọc về điều đó hàng ngày – càng lúc càng có nhiều người ăn thực phẩm sản xuất tại địa phương và hữu cơ, ăn chay, và ngay cả thuần chay. Tôi muốn chính mắt mình chứng kiến, nên kể từ ngày 14 tháng 5, tôi đã lên đường làm chuyến phiêu lưu xuyên nước Mỹ trong vòng 3 tuần để khám phá “một xứ Mỹ thuần chay.” Chuyến đi này gọi là Just Eats Tour (Chỉ Ăn Thôi) và quý vị có thể theo dõi hàng ngày.

Tour Chỉ Ăn Thôi là một phần của dịp kỷ niệm 25 năm thành lập Farm Sanctuary (Trú ẩn cho Nông súc), được thành lập vào năm 1986 để phòng chống ngược đãi loài vật trong các nhà máy chăn nuôi, cũng như phổ biến lối ăn bằng thực vật. Trong những năm đầu, chúng tôi đài thọ cho tổ chức bằng cách bán “hot dog” (xúc xích) chay trong một chiếc xe “van” Volkswagen cũ tại các buổi trình diễn của ban nhạc rock Grateful Dead. Farm Sanctuary giờ đây là tổ chức bảo vệ nông súc hàng đầu của Hoa Kỳ, được trên 230.000 công dân trên toàn quốc ủng hộ.

Chúng tôi làm việc để hướng dẫn cho mọi người biết về sự tàn ác đối với loài vật và những ngược đãi khác ở các xưởng chăn nuôi. Chúng tôi tin rằng phần đông dân chúng, khi được thông tin, sẽ tự chọn những gì lành mạnh hơn, nhân đạo hơn, và bền vững cho môi sinh hơn. 

Chúng tôi cũng chủ trương cải cách luật pháp. Mặc dù luật pháp hiện thời vẫn còn thiếu sót rất nhiều, chúng tôi cũng đã giúp thông qua một đạo luật tiền phong để giảm sự đau khổ của loài vật bị kỹ nghệ thực phẩm lạm dụng.

Chúng tôi cũng cai quản các nơi trú ẩn ở New York và California, chăm sóc cho gần 1.000 con gà, gà tây, lợn, bò, và các nông súc khác được giải cứu. Một khi đến Farm Sanctuary, thú vật đều được đối xử như là bè bạn của chúng tôi, chứ không phải là thức ăn.

Chúng tôi khuyến khích mọi người hãy theo lối sống thuần chay, chúng tôi chia sẻ thông tin như băng thu hình vui mà chúng tôi vừa phát hành gần đây để nêu rõ ảnh hưởng của ngành chăn nuôi nông súc đối với môi trường. 

Tôi bắt đầu thuần chay từ năm 1985, và thật tuyệt vời khi thấy sự thích thú lối sống này đang tăng, nhất là trong vòng 2 năm nay. Người ta đến với lối sống này vì nhiều nguyên do khác nhau - sức khỏe, tâm linh, lòng ao ước muốn được sống nhẹ nhàng trên Địa Cầu, hoặc muốn ngăn chận khổ đau của loài vật. Trong số những người đã chuyển sang ăn thực vật thay vì ăn thú vật bao gồm Bill Clinton, Natalie Portman, Woody Harrelson, Mike Tyson, Lea Michelle, Steve Wynn, Mary Tyler Moore, Alicia Silverstone, Russell Simmons, Ellen DeGeneres, Jesse Eisenberg, Biz Stone, John Mackey, và Prince Fielder. Người thuần chay vẫn còn là một tỷ lệ nhỏ đối với dân số Hoa Kỳ, nhưng con số đang tăng.

Tour Chỉ Ăn Thôi bắt đầu từ một buổi dạ tiệc ở thành phố New York, nhà hàng Cipriani trên đường Wall Street vào ngày 14 tháng 5, và 3 tuần sau chúng tôi đã đến khu trú ẩn của Hội ở Orland, California để tham dự buổi tiệc đồng quê hàng năm vào ngày 4 tháng 6. Trên đường, chúng tôi đã viếng những thành phố lớn và các miền thôn dã. Chúng tôi đã nói chuyện với các bếp trưởng, chủ nhân, doanh gia, các nhà chuyên môn về thể dục, danh nhân, và những anh hùng đời thường - tất cả đều đang tìm hiểu về lối sống thuần chay. Chúng tôi đăng công thức nấu chay, băng thâu hình, ảnh, và những nguồn tư liệu khác. Chúng tôi cũng xin quý vị chia sẻ công thức chay của quý vị trên trang mạng của chúng tôi, và xin khuyến khích quý vị hãy tham gia cuộc thử thách thuần chay (Vegan Challenge).

Chúng tôi hy vọng chuyến du hành này sẽ giúp người Mỹ nhận thức dễ dàng hơn ảnh hưởng của việc chọn lựa thức ăn của họ, tìm hiểu thêm về những chọn lựa tích cực hơn, và cuối cùng là chọn những gì lành mạnh hơn, nhân đạo hơn, và bền vững hơn.

Để xem tường trình tóm lược chuyến du hành xuyên quốc gia của Gene, xin viếng www.Just EatsTour.org

http://www.huffingtonpost.com/gene-baur/vegan-america_b_879085.html#s300747&title=Farm_Sanctuarys_25th


Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Người Trường Chay: Bác sĩ nhi khoa Allan Kornberg

Vegan Dr. Allan E. Kornberg is the Executive Director of Farm Sanctuary. He is an American pediatrician with more than 25 years of experience, having served in numerous clinical and leadership positions, including Medical Director of Harvard Pilgrim Health Care in Massachusetts, USA. He received his undergraduate education from MIT and obtained a medical degree from Mt. Sinai School of Medicine. 

Following is an interview with Dr. Allan Kornberg. It was conducted by the Boston Globe correspondent Patricia Borns and published on June 12, 2011. Please scroll down for the transcription in English.

Bác sĩ nhi khoa Hoa Kỳ Allan E. Kornberg là người thuần chay. Ông cũng là giám đốc điều hành Farm Sanctuary (Trại Trú ẩn Nông súc), một tổ chức bảo vệ loài vật. Ông có bằng cử nhân đại học MIT và tốt nghiệp bác sĩ trường Y khoa Mt. Sinai. Bác sĩ Kornberg có trên 25 năm kinh nghiệm, từng giữ nhiều chức vụ lãnh đạo, bao gồm giám đốc y khoa cho Harvard Pilgrim Health Care ở Massachusetts, Hoa Kỳ.

Sau đây là buổi phỏng vấn do đặc phái viên Patricia Borns của báo Boston Globe thực hiện, đăng ngày 12 tháng 6, 2011, nguyên văn tiếng Anh, Việt Nam Ăn Chay chuyển ngữ.

Báo Boston Globe (BG): Cơ duyên nào đưa đến việc bác sĩ lãnh đạo tổ chức Farm Sanctuary (Trại Trú ẩn Nông súc)?

Bác sĩ Allan Korberg (Dr. K): Tôi luôn có bản năng bảo vệ những tiếng nói nhỏ bé nhất. Ngay cả khi còn là một đứa trẻ, khi một cậu bé khác phá ổ kiến, thì tôi lại cản. Loài vật là những chúng sinh phức tạp, hữu tình. Đây vốn là nghề của tôi, nhưng tôi cảm nhận được điều đó tận xương tủy. Một ngày nào đó chúng ta sẽ nhìn lại xí nghiệp chăn nuôi và nói: “Sao mình lại có thể làm vậy?”

BG: Đạo luật Phòng chống Tàn ác với Nông súc sẽ cho thú vật trong nhà máy chăn nuôi thêm khoảng không gian. Đạo luật này đã được thông qua ở 7 tiểu bang và sẽ được điều trình trước Ủy ban Pháp luật Lưỡng viện của chúng ta. Bang Massachusetts có vấn đề gì không?

Dr. K: Chúng ta không có những vấn đề giống như ở California hoặc New York, nhưng nếu các tiểu bang khác chấp thuận dự luật này, chúng ta không muốn họ mang xí nghiệp chăn nuôi của họ đến đây.

BG: Những người nông gia phản đối gì về luật này?

Dr. K: Họ nói nó tốn kém hơn. Một điểm khác theo họ là loài vật thật ra thích chuồng nhỏ hơn. Massachusetts có những nông trại, mỗi con gà mái chỉ sống trong nửa tờ giấy 8x11 phân Anh [phân nửa 20x28 centimét = 10x14 centimét]. Người nào có lòng quan tâm khó có thể nào tin rằng loài gà thích sống như vậy.

BG: Bác sĩ không chỉ vận động cho điều kiện chăn nuôi tốt hơn mà còn muốn mọi người đừng ăn thịt?

Dr. K: Tôi là người trường chay đã 20 năm, thuần chay 10 năm. Cholesterol của tôi từ 200 giảm xuống 144, nhưng đó không phải là lý do tôi ăn chay. Ở đất nước này, 98% nông súc đến từ xí nghiệp, nhà máy chăn nuôi. Ngày “hạnh phúc” nhất của họ là khi bị mang đi giết lấy thịt, và đau khổ kết thúc. 


BG: Nhưng con người ta không cần chất đạm động vật sao?

Dr. K: Tôi có thể đội chiếc mũ bác sĩ của mình lên và trả lời là “không.” Đơn giản là chúng ta không cần. Tất cả những chất đạm chúng ta cần đều có từ nguồn thực vật. 


BG: Nhưng chỉ có khoảng 4% là người thuần chay và trường chay. Tại sao?

Dr. K: Cả văn hóa của chúng ta đều quy vào thịt, như là thịt bò ở nhà bà ngoại. Tôi nghĩ thiếu kiến thức là một phần lớn. Nếu những nhà sát sinh có tường bằng kiếng, tất cả chúng ta đã trường chay hết rồi. 


BG: Một trong những người ủng hộ Bác sĩ là Biz Stone, người đồng sáng lập Twitter. Gần đây Biz nấu món mì căn kho kiểu Pháp với Martha Stewart. Còn Bác sĩ nấu gì?

Dr. K: Nhiều món thức ăn thuần chay làm sẵn, nui Ý xốt cà, đậu hủ hoặc tempeh xào. Tôi rất thích nhà hàng True Bistro và The Pulse Cafe ở Somerville. Tôi và con trai tôi ăn pizza thuần chay Peace o’ Pie ở Allston. Ngày nào không khá lắm, có thể tôi ăn khoai tây chiên hoặc khoai tây giòn, nhưng thôi đừng nói cho ai biết.  


Boston Globe (BG): How did you come to head the nonprofit Farm Sanctuary?

Dr. Allan Korberg (Dr. K): I’ve always had an instinct to protect the smallest voices. Even as a kid, when another boy would knock over an anthill, I’d try to stop it. Animals are complicated, feeling creatures. I do this for a living, but I feel it in my bones. Someday we’ll look back at factory farming and say, “How could we do this?”

BG: The Prevention of Farm Animal Cruelty Act, which would give confined farm animals more room, has passed in seven states and is coming before our Joint Committee on the Judiciary. Does Massachusetts have a problem?

Dr. K: We don’t have the problems of California or New York, but as other states adopt the bill, we don’t want their factory farms to come here.

BG: What are the farmers’ objections to the legislation?

Dr. K: That it costs more. Another is that the animals really do prefer small quarters. Massachusetts has farms where each hen lives in about half the space of a piece of 8-by-11 paper. It’s hard for any caring person to believe the hens prefer that.

BG: You’re not just campaigning for better conditions; you want us to stop eating them?

Dr. K: I’ve been a vegetarian for 20 years and vegan for 10. My cholesterol dropped from 200 to 144, but that’s not why I do it. In this country 98 percent of farm animals are factory-raised, and sadly, their best day is when they’re slaughtered and their suffering ends.

BG: Don’t humans need animal protein?

Dr. K: I can put on my doctor hat and say no. We simply don’t. All the protein we need is available from plant sources.

BG: Yet only about 4 percent of us are vegans and vegetarians. Why?

Dr. K: Our whole culture is centered on meat, like brisket at grandma’s. I think lack of knowledge is a big part of it. If slaughterhouses had glass walls, we’d all be vegetarians.


BG: One of your supporters, Twitter cofounder Biz Stone, recently made seitan bourguignon with Martha Stewart. What do you cook?

Dr. K: A lot of packaged vegan dinners, pasta with tomatoes, and tofu or tempeh stir-fry. I really enjoy True Bistro and The Pulse Cafe in Somerville, and my son and I get vegan pizzas at Peace o’ Pie in Allston. On a bad day I might eat french fries and chips, but don’t tell anyone.

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Người Trường Chay: Nữ tài tử Trung Hoa Cao Viên Viên

Chinese movie star Gao Yuanyuan is an animal lover and a vegetarian. She said, "When my dog was sick years ago, I promised that if the dog survived, I would become a vegetarian for one year. Then the dog became well once again; and I got used to a vegetarian diet. If you care about animals, the environment and your own health, a vegetarian diet is the best choice." Here she dons a plant-based outfit for a PETA Asia shoot to encourage people to go veg and love animals.  The words read "A vegetarian diet starts from the heart." 


(VNAC) - Nữ tài tử Cao Viên Viên là một người thương thú vật. Cô ăn chay trường đã được hai năm nay. Hôm 8 tháng 6, 2011, gương mặt sáng giá của màn bạc Trung Quốc chụp ảnh cho Hội PETA Á Châu để cổ động mọi người nên ăn chay và thương yêu, bảo vệ các bạn thú với tấm bảng đề chữ Trung Hoa: "Ăn chay từ tâm."

Nữ diễn viên Cao Viên Viên đóng trong các phim như "Ỷ Thiên Đồ Long ký" (vai Chu Chỉ Nhược), "Xe đạp Bắc Kinh," "Không người lái," "Thành Đô, tôi yêu em"...  Cô nói: "Nếu quý vị quan tâm về loài vật, môi sinh và sức khỏe của chính mình, thì ăn chay là chọn lựa tốt nhất."

Người đẹp ăn chay Cao Viên Viên mặc áo dạ hội bằng rau và trang sức bằng ớt. Trong phần phỏng vấn, cô nói khi ăn chay cô cảm thấy "nhẹ nhàng hơn rất nhiều" và "có nhiều năng lực hơn."

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Người Trường Chay: Giáo sư tiến sĩ Gia Nã Đại Andrew Hunt

Dr. Andrew Hunt, an ethical vegan, is associate professor of history at the University of Waterloo, Canada and the Director of the Tri-University Graduate Program in History. A recipient of the Distinguished Teacher Award, he specializes in the United States history and teaches courses on the Civil Rights Movement, the Cold War, the Vietnam War, and others. Dr. Andrew Hunt is the author of “The Turning: A History of Vietnam Veterans Against the War” (New York: New York University Press, 1999) and “David Dellinger: The Life and Times of a Nonviolent Revolutionary” (New York: New York University Press, 2006). 

Besides being accomplished scholar, he is also a proud father of two. Among his varied interests, Dr. Andrew loves old movies, bird watching, writing fiction, and playing video games. An animal lover since childhood, he has been speaking from the depth of his compassionate heart on behalf of the voiceless and the enslaved. Read his blog by clicking here. (please scroll down for Dr. Andrew Hunt’s first post on why he went vegan)

Dr. Andrew, thank you for using your eloquence to help restore much needed justice and benevolence on Earth. Animal friends love you, and we do too.

Giáo sư tiến sĩ Andrew Hunt giảng dạy môn lịch sử tại đại học Waterloo, Gia Nã Đại, chuyên về lịch sử Hoa Kỳ và các lớp như Phong trào Nhân quyền, Chiến tranh Lạnh, Chiến tranh Việt Nam. Ông được trao giải Nhà giáo Ưu tú và là tác giả của hai quyển sách “Thay đổi: Lịch sử cựu chiến binh Hoa Kỳ chống chiến tranh Việt Nam”“David Dellinger: Cuộc đời và thời đại của một nhà cách mạnh bất bạo động.”  Trong bài sau đây, ông giải thích vì sao ông trở thành người thuần chay.

Thứ tư, 13 tháng 1, 2010
Từ thịt sang chay
Andrew Hunt
("From Omnivore to Vegan" - do Việt Nam Ăn Chay chuyển ngữ với sự cho phép của tác giả, giáo sư tiến sĩ Andrew Hunt)

“Thú vật không phải để dùng.”

Sáu chữ đó đã thay đổi đời tôi.

Tôi đã sống hầu hết cuộc đời tôi – cho đến năm ngoái, thật ra là vậy – làm một người ăn thịt. Tôi đã ăn gần như mọi loại thịt nào có thể tưởng tượng được, từ ốc sên đến thịt bò bison. Tôi đã sống trong sự phủ nhận. Tôi đã rất thành thạo với nghệ thuật tách ly. Dĩ nhiên, tôi biết ham-bơ-gơ đến từ bò, cốc-lết đến từ heo, gà đến từ... gà. Nhưng tôi đã không dừng lại để suy nghĩ về hệ quả đạo đức mỗi khi tôi ăn thịt hoặc sản phẩm nào khác từ động vật. Tôi hài lòng ăn uống, chẳng bao giờ cộng 2 với 2 thành 4, chẳng bao giờ hiểu sự tương quan liên hệ. Thức ăn lúc trước của tôi, không máu me, được gói kín, đựng bằng miếng xốp trắng như tuyết, đã khiến đầu óc tôi hoàn toàn không hề nghĩ đến nỗi khổ đau khi miếng thịt đó bị mang từ trang trại chăn nuôi (factory farm, còn gọi là “trang trại nhà máy”) đến cửa hàng.

Sự thật là, từ trước đến nay tôi đã ăn thịt mà không nghĩ ngợi chi về điều đó. Và, mỉa mai thay, tôi đã ăn thịt trong khi lại nói rằng tôi thương thú vật. Một trong những quyển sách đầu tiên mà tôi được đọc, quà của mẹ tôi, có tựa là “Vì Thương Thú Vật Bé Con.” Tôi thích thú vật lắm. Tôi đã giúp những chú mèo không nhà. Tôi đã cứu những cô chó bị thương. Tôi đã ôm ấp chuột cảnh hamster, cầm két parakeet trên ngón tay trỏ và cho chúng ăn hạt, đến gần dê, lợn trong các sở thú cho loài người vuốt ve. Tôi đã cưỡi ngựa, cưỡi lừa. Tôi đã vắt sữa bò. Tôi đã cho thỏ ăn ở nhà người em họ. Tôi đã rượt đuổi các chú gà trống, và họ đã rượt đuổi tôi. Những chuyến đi sở thú là những dịp được tôi yêu thích.

Thú vật luôn có một chỗ đứng quan trọng trong đời tôi. Tôi đã từng nuôi mèo, chó, chuột nhảy gerbil, chim, cá, và thằn lằn.

Nhưng không biết vì sao, tôi đã có thể bỏ miếng thịt bò ham-bơ-gơ, bít-tết, gà, cá vào miệng mà không đắn đo nghĩ ngợi. Sự kiện đó, tôi nghĩ, là bằng chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự phủ nhận.

Tôi không còn trong tình trạng phủ nhận nữa. Tôi đang tỉnh thức. Giờ đây tôi có thể thấy. Tôi biết “tái sinh” có nghĩa là gì. Khi bạn bỗng nhiên đến một đẳng cấp mới của tâm thức, bạn bắt đầu thấy mọi việc khác xưa. Mùi bỗng có ý nghĩa mới. Màu sắc bạn chưa bao giờ để ý đến trước đây, bỗng dưng mở rộng chân trời của bạn. Độ mịn mà bạn từng xem là bình thường, đang phản chiếu lại và thay đổi cách bạn nhìn mọi việc.

Trong một thời gian dài, tôi đã có những hoài nghi đăng đẳng về việc ăn thịt và những sản phẩm động vật khác, nhưng tôi đã có thể gạt bỏ những hoài nghi đó sang một bên. Tôi không thể nào làm như vậy được nữa.

Chỉ riêng ở Hoa Kỳ, cứ mỗi giờ là có 10 triệu thú vật bị giết. Có nghĩa là 10 tỷ thú vật sống trên bờ và hàng tỷ tỷ loài vật dưới nước. Đa số bị giữ trong những trang trại nhà máy, sống trong những điều kiện cực kỳ gò bó. Một số các trang trại chăn nuôi này bẩn thỉu, đầy hành hạ và bạo lực. Một số khác sạch, hiện đại, hoạt động hữu hiệu và giảm tối đa sự đau đớn.

Nhưng chớ nên lầm lẫn: Không có cách nào thật sự là nhân đạo để giết một con vật. Chỉ có những cách giết kém man rợ hơn những cách khác mà thôi.

Tôi bắt đầu trang blog này vì tôi đã có chút khái niệm về một lối sống hoàn toàn khác. Tôi muốn nói đến lối sống thuần chay.

Trước kia tôi đã nghĩ những người thuần chay là.. tửng tửng. Tôi từng nghĩ họ ấm đầu. Cuồng tín. Những người làm việc tốt nhưng lại đi quá đà. Dân hippie quá lãng mạn, đầu óc lâng lâng trong tầng mây. Tôi có thể hiểu vì sao người ta ăn chay và thề không ăn thịt nữa. Nhưng tại sao lại thuần chay và không dùng bất kỳ sản phẩm thú vật nào, ngay cả gối bằng lông ngỗng và áo da?

Câu trả lời đã đến khi tôi xem một phim tài liệu của HBO năm ngoái [2009], tựa là “Cái Chết trong một Trang trại Nhà máy,” về việc đối xử tàn nhẫn với những con heo trong một nông trại ở Ohio. 5 phút sau khi xem phim tài liệu đầy tác động này, tôi vói lấy bộ điều khiển từ xa. Tôi đã không chịu nổi. Lúc đó tôi sắp đổi đài, nhưng rồi tôi dừng lại. Tôi bắt buộc mình phải xem. Và bộ phim tài liệu đó đã thật sự đánh thức tôi ra khỏi một giấc ngủ mê man, đầy tự mãn. Một giấc ngủ mà tôi đã trải qua suốt cuộc đời tôi.

Sau khi xem “Cái Chết trong một Trang trại Nhà máy," tôi bắt đầu đọc bất cứ những gì tôi có thể tìm được. Đặc biệt, tôi đã chịu ảnh hưởng rất nặng bởi các bài viết của Gary Francione, một học giả luật pháp rất tài ba, người tranh đấu hàng đầu cho thú quyền (và một người thuần chay). Sau khi đọc các bài của [giáo sư tiến sĩ luật] Francione và xem các băng thu hình của ông, tôi đã kết luận rằng loài người tuyệt đối không có quyền để bắt thú vật làm nô lệ cho bất kỳ mục đích gì, dù đó là cho trang trại nhà máy, thử nghiệm, hoặc để giải trí.

Theo quan điểm của tôi, xin nhận thú nuôi có thể chấp nhận được, vì họ là một thành viên trong gia đình. Nhưng tôi sẽ không còn dùng bất kỳ sản phẩm động vật nào, vì tôi tin rằng hệ thống sát sinh quy mô hiện nay là bất công và cần phải giải thể. Một phần trong hệ thống đó là lạm dụng thú vật cho những sản phẩm khác, như sữa, quần áo, v.v.

Tôi không có ý giảng đạo. Thật vậy, trên blog này tôi sẽ chỉ rao giảng đến chừng đó thôi. Tôi dự tính dùng blog này để chia sẻ thông tin cho những người thuần chay và những người ủng hộ thú quyền. Là công dân Gia Nã Đại, tôi tin rằng phong trào thú quyền trên quê hương tôi cần phải mạnh hơn, cần phải cảnh giác, và cần phải từ bi, bất bạo động. Phỉ báng và dùng những chiến thuật bạo lực không phải là cách để làm. Đó không bao giờ là cách để làm cả.  Không có chính nghĩa nào – ngoại trừ tự vệ, có lẽ vậy –  xứng đáng cho chúng ta phương hại kẻ khác, dù kẻ khác đó là người hay là một động vật không phải người.

Môt năm trước đây, nếu bạn bảo tôi: “Andrew, giờ này sang năm, anh sẽ là người thuần chay,” có lẽ tôi sẽ cười to và nhìn bạn như thể bạn là một tên khùng.

Nhưng nhiều thứ có thể thay đổi trong một năm. Người ta thay đổi. Tôi đã thay đổi. Giờ đây tôi hạnh phúc hơn. Tất nhiên, thỉnh thoảng tôi cảm thấy tội lỗi về tất cả những thứ thịt mà tôi đã ăn trong vòng 40 năm đầu của đời tôi. Rất tiếc là tôi không thể đi ngược dòng thời gian để xóa việc tôi ăn thịt. Tôi chỉ có thể mở mắt nhìn sự thật và lên tiếng cho những loài không tiếng nói. Tôi chọn tựa “Tất cả chúng ta đều là động vật” cho trang blog này vì loài người cũng là động vật. Không ai hoàn mỹ cả. Nhưng có một điều cho tôi hy vọng về nhân loại: Người ta thay đổi. Có khi, họ thật tình tiến bộ. Khi điều đó diễn ra, thì quả là một điều rất đẹp để chứng kiến.

Những ai thuần chay và ủng hộ quyền thú vật cần thành lập cộng đồng của những người cùng chung chí hướng để đấu tranh cho sự giải thoát của bạn thú.

Thay đổi bắt đầu từ cá nhân. Và thay đổi bắt đầu ở nơi đây, ngay bây giờ.



The following article originally appeared on

Re-posting with kind permission from the author, Dr. Andrew Hunt.

Wednesday, January 13, 2010
From Omnivore to Vegan 

“Animals are not ours to use." 

Those six words have changed my life.

I have lived most of my life - up until last year, as a matter of fact - as an omnivore. I ate nearly every kind of meat imaginable, from snails to bison. I lived in denial. I had grown adept in the art of disassociation. Sure, I knew that hamburger came from cows, pork chops from pigs and chicken from... well, chicken. But I did not stop to think about the moral implications of what I was doing each time I ate meat and consumed other animal products. I ate and drank in complacency, never putting two and two together, never connecting the dots. The meat I ate, bloodless and shrink-wrapped in white-as-snow styrofoam holders, was completely disconnected in my mind from the suffering that was caused to get it from the factory farm to the store.

Truth is, I've eaten meat as far back as I can remember without thinking much about it. And, ironically, I did so at the same time that I professed my love for animals. One of my first books, a gift from my mother, was called “For the Love of Baby Animals.” I adored animals. I helped homeless cats. I assisted injured dogs. I cuddled with hamsters, held parakeets on my index finger and fed them seed, and mingled with goats and pigs in petting zoos. I've ridden horses and donkeys. I've milked a cow. I fed the rabbits at my cousin's house. I chased roosters and roosters chased me. Trips to the zoo were a cherished event.

Animals have always played a central role in my life. At one time or another, I've owned cats and dogs, gerbils and birds, fish and lizards.

But somehow, I was able to put hamburger and steak and chicken and fish in my mouth without even thinking twice about it. That fact, I think, speaks volumes about the power of denial.

I am no longer in a state of denial. I am awake. I can see now. I know what it means to be "born again." When you suddenly attain a new level of consciousness, you begin to see everything differently. Smells take on new meaning. Colours you never noticed before suddenly expand your horizons. Textures you took for granted begin to reverberate and change your way of looking at things.

For a long time, I had nagging doubts about eating meat and consuming other animal products, but I managed to cast those doubts aside. I can't do that any longer.

Ten million animals are killed per hour in the United States alone. That translates to 10 billion land animals and billions of aquatic animals. Most are kept in factory farms, living in extremely cramped conditions. Some of the factory farms are foul and full of abuse and violence. Others are clean, modern and operate efficiently with as little pain as possible.

But make no mistake: There is no humane way to kill an animal. Some methods are less barbaric than others.

I am starting this Blog because I have had a taste of what it is like to live an entirely different way. I'm talking about the Vegan Lifestyle.

I used to think Vegans were - well - nuts. I thought they were out to lunch. Crackpots. Do-gooders who took doing good too far. Starry-eyed hippies with their heads in the clouds. I understood why somebody would become a vegetarian and swear off meat. But why become a vegan and stop using all animal products, even down pillows and leather jackets?

The answer came to me when I was watching an HBO documentary last year titled Death on a Factory Farm, about the horrific treatment of pigs on a farm in Ohio. After five minutes of watching the powerful documentary, I reached for the remote control. I couldn't take it anymore. I was about to switch off the television, but then I stopped. I forced myself to watch it. And the documentary literally woke me up out of a deep, complacent slumber. A slumber that I'd been in my entire life.

After watching Death on a Factory Farm, I began to read everything I could get my hands on. In particular, I was heavily influenced by the writings of Gary Francione, a brilliant American legal scholar and the nation's leading animal rights advocate (and a vegan). After reading Francione's writings and watching his videos, I came to the conclusion that human beings have absolutely no right to enslave animals for any purpose, whether it is for factory farming, testing or entertainment purposes.

It is acceptable in my view to adopt pets, because they're part of one's family. But I will no longer consume animal products of any kind, because I believe the massive slaughter system that now exists is unjust and needs to be dismantled. And part of that system is also the exploitation of animals for other products, such as milk, clothing, etc.

I don't wish to preach. In fact, this is about as preachy as I'm going to get on this Blog. I intend to use this Blog simply to distribute information to vegans and supporters of animal rights. As a Canadian, I believe that the animal rights movement in my country needs to be stronger. It needs to be vigilant. And it needs to be compassionate and nonviolent. Vilifying and resorting to violent tactics is not the way to go. It is never the way to go. No cause, save perhaps self-defense, is worth hurting another - whether that "other" is a human being or a non-human animal.

A year ago, if you would've told me, "Andrew, by this time next year, you'll be a vegan," I probably would've laughed and looked at you like you were a nut.

But a lot can change in a year. People change. I changed. I'm happier now. Sure, I feel guilty sometimes about all the meat I consumed over the span of my first forty years. Sadly, I can't go back and un-eat it. All I can do is open my eyes to the truth and advocate for the voiceless. I picked the title "We're all Animals" for this Blog because human beings are animals, too. None of us is perfect. Yet there is one thing that gives me hope about humanity: People change. Sometimes they actually improve. It is a beautiful thing to witness when it actually happens.

Those of us who are vegans and animal rights supporters need to form communities of kindred spirits who fight the good fight for the liberation of our fellow animals.

Change starts with the individual. And it begins in the here and now.

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Người Trường Chay: Tác giả Hoa Kỳ John Robbins

American best-selling author, Earth lover, and vegan John Robbins needs no introduction to the English-speaking world. His insightful and influential "Diet for a New America," a 1987 Pulitzer-nominated book, continues to offer food for thought on how world hunger and other forms of suffering can be alleviated. In 1988, John Robbins founded the internationally renowned non-profit EarthSave. Since then Mr. Robbins has written additional books, the most recent one being "The New Good Life."  

John Robbins was born on October 26, 1947, the only son of the co-founder of the Baskins-Robbins ice cream empire, which he courageously declined due to the business' inherent cruelty toward animals. According to his web site, John's life "is dedicated to creating an environmentally sustainable, spiritually fulfilling and socially just human presence on this planet." (please scroll down for a clip of Mr. John Robbins' view on "What's wrong with eating animals")

Thank you, Mr. John Robbins. God bless you and your family.

(VNAC) - John Robbins, tác giả của nhiều quyển sách bán chạy hàng đầu, là một người thuần chay từ nhiều thập niên qua. Anh sinh ngày 26 tháng 10 năm 1947 và là con trai duy nhất của chủ hãng kem khổng lồ Baskin-Robbins. Tuy nghiễm nhiên được quyền thừa hưởng một gia tài đồ sộ và tương lai đầy danh vọng, nhưng anh đã khước từ, bởi anh thấu hiểu dấn thân vào kỹ nghệ kem lạnh có nghĩa là mang đau khổ đến cho biết bao bò sữa, một điều mà bản tính hiền lành của anh không thể chấp nhận được.

Jonh Robbins là sáng lập viên của tổ chức vô vị lợi nổi tiếng trên thế giới EarthSave. Trên trang mạng của anh, John Robbins cho biết anh xin cống hiến cuộc đời mình để "kiến tạo trên Địa Cầu này sự hiện hữu của loài người với các phẩm chất: bền vững cho môi trường, sung mãn về tâm linh, và công bằng trong xã hội."





Vì sao ăn thịt thú vật là sai (What's wrong with eating animals)
Chuyển ngữ: Việt Nam Ăn Chay

John Robbins: Ăn thịt thú vật là sai khi chúng ta không ý thức được một sinh mạng đã bị cướp đi, một sinh mạng đã từng sống trước khi có sự giết chóc đó, và cuộc sống đó đã ra sao. Lý do tôi đề cập đến vấn đề này và lý do tôi nghĩ rất quan trọng là vì xưởng chăn nuôi hiện đại đối xử với loài vật không có chút sự kính trọng nào, mà thật ra, lại khinh miệt những nhu cầu, bản năng, và sức khỏe của chúng trên mọi phương diện. 

Mức độ tàn ác trong việc sản xuất thú vật ngày nay thật trầm trọng, quý vị không cần phải là người ăn chay, không cần phải là người tranh đấu cho thú quyền để nhận ra rằng việc này rất tệ hại, rất kinh hoàng, nếu quý vị thật sự thấy được nó đã đi xa đến đâu, ghê gớm đến dường nào, bởi vì thú vật có bắp thịt để đi tới đi lui, nhưng sự cử động của chúng bị hạn chế cực kỳ. Thú vật bị giới hạn, thường bị giam trong chuồng không lớn hơn thân thể của chúng là bao, không sao nhúc nhích được trong suốt cuộc đời của chúng. Điều này có lợi ích kinh tế đối với kỹ nghệ thịt vì một con thú không cử động được sẽ không thiêu đốt năng lượng và do đó tất cả thức ăn nuôi thú sẽ biến thành mỡ, sau đó họ đem bán cho dân chúng, những người không hoài nghi  và không biết chuyện.

Sai, khi chúng ta ăn thịt mà không hiểu biết hoặc nhận ra rằng một con thú không những đã cho đi mạng sống của mình, mà lại còn chịu đựng những khổ đau và thiếu thốn không sao tin nổi, chỉ để cho chúng ta có món ăn ngon béo mỡ mà chúng ta không cần, đầy ứ chất đạm mà chúng ta không cần bởi vì chúng ta có thể có chất đạm từ nguồn khác.

Tôi nghĩ, ngày mà chúng ta bắt đầu đặt câu hỏi thức ăn của mình đến từ đâu, ảnh hưởng đến ai, liên quan đến mạng sống nào, ai bị đàn áp, hoặc ai bị hãm hại, hoặc ai được hỗ trợ, các yếu tố kinh tế là gì và tiêu chuẩn đạo đức là chi – đó là ngày chúng ta bắt đầu thật sự nhận lãnh trách nhiệm cho thực phẩm mình đang ăn và cuộc đời mà chúng ta đang sống.

(English transcription: VegAn Duy / VNAC)

John Robbins: What's wrong with eating animals is when we're not aware of the fact that a life was taken and a life was lived that led to that taking, and what kind of life was it. And the reason I bring that up and the reason I think that is very important is that modern factory farming treats animals without any level of respect - in fact, with contempt, for their needs, for their instinct, for their well-being on every level. And the degree of cruelty that's involved in modern reproduction is so severe, you don't have to be a vegetarian, you don't have to be an animal right activist to find it deplorable, to find it appalling, if you actually see what it is, how far it's gone, how grotesque, because animals have muscles that enable them to move about, but their movement is so restricted, they are so confined, they’re often kept in cages barely larger than their own bodies, unable to move at all for the duration of their lives.  Now that makes economic sense to the industry because an animal that is unable to move is unable to burn calories and therefore the feed that goes into the animal is all converted into fat which is then sold to the unsuspecting and unaware public.

What's wrong is that when we eat that without any understanding or any recognition that an animal not only gave its life but endured almost unbelievable suffering and deprivation, so that we could have that tasty morsel that’s full of fat that we don't need, that's full of protein that we don't need because we can get our protein elsewhere.

And I think that the day that we start to ask where our food comes from and ask who's being affected and whose lives are involved and who's being oppressed or who has being harmed or who's being supported and what are the economics and what are the ethics  - that's the day that we start to take responsibility genuinely for the food we are eating and the lives we are living.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Người Trường Chay: Đại gia Nguyễn Văn Trường

Mr. Nguyễn Văn Trường, a native of Ninh Bình, northern Việt Nam, is an award-winning business leader. Born in 1963, he owns Hoa Lư Hotel, the largest in the province, among many other companies. 

Described as a simple, generous, humble, kind Buddhist and philanthropist, he is a longtime vegetarian. The renovation of Bái Đính Temple was one of his famous projects. This magnificent temple was founded in 1136 by Master Nguyễn Minh Không (1065-1141), who served as esteemed National Teacher in the Lý dynasty. 

We wish Mr. Trường well and thank him for his compassion, not only for his people, but also for the animals. Buddha bless him manifold.

Trường đại gia ăn chay trường
Trần Thanh

(TP) - Nguyễn Văn Trường nổi danh với quần thể hang động Tràng An và chùa Bái Đính. Nhưng anh là một đại gia kín tiếng, giản dị, ăn chay trường từ nhiều năm nay.

1. Tôi hỏi: Anh ăn chay vì sức khỏe hay vì thi công chùa Bái Đính? Anh cười hiền: “Tôi chỉ là một Phật tử nhưng cũng ngộ ra nhiều. Tôi ăn chay vì thấy thứ đồ ăn ấy hoàn toàn thay thế được thực phẩm thông thường và hợp với mình”.

Dưới tòa Tam Thế của chùa Bái Đính có hẳn một nhà ăn chay to uỳnh, rộng thoáng, có thể phục vụ cùng lúc hàng trăm người. Đồ ăn bày theo dạng buffet. Cạnh đó bày bán hàng thủ công mỹ nghệ của Ninh Bình: tranh thêu Văn Lâm, tràng hạt đá, vòng đá Ninh Vân…

Nhân viên khách sạn Hoa Lư lắm lúc thấy tôi sốt ruột đợi anh, bảo: “Anh cứ ăn trước, sếp em không dùng những thứ này. Tối nào anh ấy cũng qua đây ăn cơm chay rồi mới về nhà”. Có lúc hơn 21 giờ tài xế mới đỗ xịch chiếc Lexus (hồi trước các đại gia ở Ninh Bình đều đi Prado, sau đó lại đồng loạt chuyển sang Lexus), trả anh xuống sảnh khách sạn. Lúc đó anh mới được ăn tối.

Nhưng 8 giờ sáng hôm sau, Trường đã dậy, lượn một vòng từ khách sạn, cà phê Hoa Lư, sang khu văn phòng. Khu văn phòng vốn là trụ sở của Sở Nông nghiệp- Phát triển nông thôn Ninh Bình. Khu nhà sau núi Dục Thúy là trụ sở của Sở Du lịch Ninh Bình.

Khách sạn Hoa Lư trước kia do Sở Du lịch khai thác. Nay, cả ba công trình trên đều đã được tỉnh giao cho doanh nghiệp Xuân Trường. Tất cả đều có đường nét hơn sau khi Xuân Trường nhận về tút tát lại. Khách sạn Hoa Lư to nhất tỉnh, trước đây tôi chứng kiến rất hiếm khách tây chịu qua đêm, nay thì nườm nượp.

Hồ nước quanh núi Dục Thúy cũng được Xuân Trường xây kè, cải tạo, trông thơ mộng hẳn lên. Núi Non Nước (Dục Thúy Sơn) - thắng cảnh đã đi vào thơ Nguyễn Trãi - bỗng trở thành một điểm đến mới cho du khách ngay giữa thành phố.

2. Có quần thể hang động Tràng An và chùa Bái Đính, bản đồ du lịch của Ninh Bình bỗng thay đổi hẳn. Từ chỗ chỉ có Tam Cốc - Bích Động, nhà thờ đá Phát Diệm, rừng quốc gia Cúc Phương, Vân Long- kênh Gà, nay Bái Đính và Tràng An lại đứng đầu bảng về lượt người tham quan dù chưa hoàn thành. Từ chỗ không có khách lưu trú, nay lượng khách nghỉ đêm tại khách sạn tăng lên đáng kể, vì riêng thăm thú Tràng An và Bái Đính đã mất trọn một ngày.

Niềm vui lớn nhất của Trường đại gia là hàng ngàn người dân Gia Viễn quê anh có việc làm, thu nhập ổn định khi quần thể hang động Tràng An và khu du lịch tâm linh chùa Bái Đính đi vào hoạt động. Chèo đò, chạy xe ôm, bán hàng, chụp ảnh. Những thứ việc đó ở Bái Đính và Tràng An thu nhập gấp 10 lần trồng lúa.

Trường ít nói, và không bao giờ chịu để báo chí chụp ảnh, trừ lúc chẳng thể đặng đừng. Phần lớn tôi phải chụp lén, chụp vội, khi anh và các nhà sư đưa Ngọc xá lợi Phật từ Ấn Độ về Việt Nam được Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đón tại sân bay, khi anh đứng lẫn trong các bậc tăng ni làm lễ cầu an tại Bái Đính, hoặc khi anh buộc phải lên sân khấu nhận kỷ lục VN cho nghi lễ cung nghinh Ngọc xá lợi lớn nhất VN, ngôi chùa nhiều xá lợi Phật nhất VN.

Đợt đón Ngọc xá lợi, Trường đích thân sang Ấn Độ. Ở Nội Bài, anh đã sắp xếp thuê 3 chiếc xe Limousine, Hummer, Lincoln để chở xá lợi và cao tăng về Ninh Bình. Ai cũng biết, Ngọc xá lợi làm tăng tính thiêng và tăng thanh danh cho ngôi chùa.

Nhưng ít ai biết, bất cứ việc nào có lợi cho di sản và du lịch ở Ninh Bình, Trường đều sẵn sàng làm. Hội thảo về cố đô Hoa Lư, lễ hội, hội nghị xúc tiến, anh âm thầm đứng sau tài trợ.

3. Trường rất quyết liệt trong công việc, kể cả bạn bè anh cũng không thỏa hiệp. Doanh nghiệp bạn xin tham gia thi công một đoạn trong cả con đường mà Xuân Trường trúng thầu. Gần Tết, doanh nghiệp này có nguy cơ không hoàn thành đúng cam kết. Trường gọi điện, nói thẳng: Anh không làm xong được thì ra khỏi chỗ đó ngay. Tết hay lễ cũng thế thôi.

Quyết liệt với công việc, với lời hứa. Nhưng chất của Trường là thuần hậu, dường như anh không bao giờ muốn chạm đến cái ngưỡng cuối cùng trong xử thế. Thân ai, cũng không thân quá. Muốn ép ai, cũng không ép người ta đến đường cùng (dù anh đúng)...

4. Nhà Trường nằm trên đường Xuân Thành. Nhà kiêm luôn trụ sở doanh nghiệp. Người dân quanh đó cười bảo: “Anh Trường thì chẳng biết có bao nhiêu nhà”. Hai người con của Trường được cho đi học ở Anh quốc từ nhỏ. Trong nhà còn lại anh và vợ cùng cô giúp việc. Mỗi năm Trường sang Anh thăm con dăm ba lần...

5. Đêm. Khách ở Bái Đính đã vãn. Gió lộng thổi trên những hồ nước rừng cây Gia Sinh - Gia Viễn. Tôi nhìn lên những tượng Phật uy nghi, những đầu đao cong vút của tòa Tam Thế, Pháp Chủ, Quan Thế Âm Bồ Tát giữa nền trời đen thẫm, hai hàng la hán 500 vị 500 vẻ mặt con người.

Có thể đi qua hai hàng la hán ấy hàng ngàn lần, nhưng không phải ai cũng trải nghiệm được đủ sắc thái của con người trong cuộc đời mênh mông mà hữu hạn. Có lẽ, để có một cái tâm an tĩnh khi đi chùa, chính là lúc này.

Tôi gọi cho Trường. Anh đang nằm viện, điều trị bệnh về đường hô hấp. Nhiều lần anh ốm, nhưng có khách quan trọng đến, anh vùng dậy chạy đi ngay, thậm chí cuối ngày còn tiễn khách về Hà Nội. Chợt nghĩ, với con người hối hả tất bật không có mấy thời gian cho riêng mình ấy, vào bệnh viện lần này có khi lại là quãng nghỉ đúng nghĩa!

http://www.tienphong.vn/Phong-Su/536531/Truong-dai-gia-an-chay-truong.html

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Người Trường Chay: Nam diễn viên Ấn Shahid Kapoor

(VNAC) - Shahid Kapoor, India's acclaimed actor, is a vegetarian. Born on February 25, 1981 in Bombay, Maharashtra, India, Shahid is also an accomplished dancer. His leading role in "Ishk Vishk" won him the Filmfare Best Male Debut Award in 2003. 

Shahid is the son of actor Pankaj Kapoor, a Hindu, and Muslim actress/dancer Neelima Azim, the daughter of Anwar Azeem, one of the greatest Urdu writers. He believes that "there is one God up above" and shares that his parents have taught him to "look at all religions without hatred and have compassion for every human being whatever his religion may be."
In 2009, star actor and heartthrob Shahid Kapoor was honored as PETA's Sexiest Vegetarian in Asia. He states, "I love chicks… pigs, cows, fish, and all the other animals too. That's why I turned vegetarian." "I am very happy being a vegetarian and I believe that it is the best way to be. The day I started believing in the fact that I would want not to kill animals for my taste buds, that is the day everything changed for me," adds Shahid, a handsome gentleman, both inside and outside.
Thank you for lighting our world, Shahid! We wish you the best of success in your artistic career, bringing joy to audiences and fans far and wide. With love.


(VNAC) - Nam diễn viên Ấn nổi tiếng Shahid Kapoor là người trường chay. Chào đời ngày 25 tháng 2, 1981 tại Bombay, Maharashtra, Shahid cũng là một vũ công tài giỏi. Năm 2003, anh đóng vai chính trong phim "Ishk Vishk" và được trao giải Điện ảnh Nam tài tử mới xuất sắc nhất.

Shahid là con trai của diễn viên Pankaj Kapoor, một người Bà la môn, và nữ diễn viên/vũ công Hồi giáo Neelima Azim, ái nữ của Anwar Azeem, một trong những nhà văn Urdu lỗi lạc nhất. Anh tin "có một Thượng Đế bên trên" và chia sẻ rằng cha mẹ đã dạy anh "hãy nhìn tất cả các tôn giáo với lòng không tị hiềm, và có lòng nhân đối với mọi người, cho dù tín ngưỡng của họ là gì chăng nữa."

Năm 2009, ngôi sao (và thần tượng làm rung động nhiều trái tim) Shahid Kapoor được Hội Loài người Đối xử Nhân đạo với Loài vật PETA vinh danh là người ăn chay gợi cảm nhất Á châu. Anh nói: "Tôi thương gà con... [tiếng Anh còn có nghĩa là "các cô gái"], lợn, bò, cá, và tất cả những thú vật khác nữa. Đó là vì sao tôi ăn chay." Shahid, một người lịch lãm, đẹp từ bên trong lẫn bên ngoài nói thêm: "Tôi rất vui làm người trường chay, tôi tin rằng đó cách tốt nhất để sống. Ngày tôi bắt đầu tin tưởng rằng tôi sẽ không bao giờ muốn giết thú vật cho khẩu vị của tôi, đó là ngày tất cả đã thay đổi đối với tôi."

Xin cám ơn nam diễn viên Shahid thắp sáng thế giới chúng ta! Chúc anh thêm thật nhiều thành công trên đường nghệ thuật, mang niềm vui đến cho khán giả và người ái mộ khắp nơi nơi.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Người Trường Chay: Nữ diễn viên Phi Luật Tân Geneva Cruz

Geneva Cruz is an award-winning Filipina singer and actress. A committed vegan, Ms. Cruz explains: “It’s really about my love for all creatures. Animals are made of flesh, blood, and bone, just as humans are. They have the same body parts, the same five senses, and the same range of emotions. We all feel fear and pain, and none of us wants to die violently.”

(VNAC) - Ca sĩ và diễn viên Geneva Cruz sinh ngày 2 tháng 4 năm 1976, tại Gagalangin, Tondo, Manila, thuộc gia đình nghệ sĩ họ Cruz nổi tiếng ở Phi Luật Tân. Cô bắt đầu sự nghiệp lúc mới 13 tuổi, là một trong các ca sĩ chính trong ban nhạc Smokey Mountain. Nhiều bản nhạc của cô rất được khán thính giả yêu thích, riêng bản “Anak Ng Pasig” được Hội Truyền thông Công giáo chọn là nhạc trẻ hay nhất trong năm 1992. Geneva Cruz cũng được trao nhiều giải thưởng khác như giải nhất tiếng hát Á Châu 1992, giải quốc tế FAMAS (Filipino Academy for Movie Arts and Sciences – Hàn lâm Nghệ thuật & Khoa học Điện ảnh Phi Luật Tân).

Geneva Cruz là người thuần chay (vegan). Cô giải thích về lý do ăn chay: “Thật ra đó là tình thương của tôi cho mọi loài. Động vật cũng được cấu tạo bằng thịt, máu, xương, y như con người. Họ cũng có những phần thân thể giống chúng ta, cũng có năm giác quan, có đầy đủ những xúc cảm. Ai trong chúng ta cũng biết sợ, biết đau; không ai muốn chết một cách dữ dội cả.”

Trong hình trên, nữ diễn viên Phi Geneva Cruz kêu gọi mọi người trở về với thiên nhiên và ăn chay không thành phần động vật.

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Người Trường Chay: Người mẫu Chantelle Houghton (Anh quốc)

British glamour model and TV personality 
Chantelle Houghton is a vegetarian.

(VNAC) - Chantelle Vivien Houghton sinh ngày 21 tháng 8 năm 1983 tại Wickford, Essex, là một người mẫu và dẫn chương trình trên truyền hình Anh quốc. Cô Chantelle là một người ăn chay trường. Cô góp phần tích cực trong việc tranh đấu cho quyền lợi của các bạn thú.

Sau đây là bản tin về một trong những hoạt động của cô. Bản tin cũng giải thích vì sao chúng ta nên chuyển sang lối dinh dưỡng trường chay để giúp môi trường.

Người mẫu mặc váy rau hưởng ứng chiến dịch ăn chay
Nguồn: 24H.COM.VN/ Hà Miu (theo Daily Mail)
Ngày 25/03/201

(24h) - Mới đây nhất, người đẹp Chantelle Houghton đã diện bộ váy bằng rau xanh để hưởng ứng chiến dịch ăn chay của PETA.

Tổ chức PETA là một trong những tổ chức bảo vệ động vật lớn nhất thế giới đã từng cho ra đời những tấm ảnh nude nổi tiếng của những ngôi sao lớn như Pamela Anderson, Alicia Silverstone, Eva Mendes, Sophia Monk, Maggie Q… nhằm kêu gọi thế giới “thà nude còn hơn mặc áo lông thú”.

Mới đây, để quảng cáo cho chiến dịch ăn chay, tổ chức này đã tung ra những bức hình ấn tượng của người đẹp siêu vòng một nước Anh Chantelle Houghton với bộ váy hoàn toàn bằng rau diếp.

Chiến dịch nhằm kêu gọi mọi người nâng cao nhận thức của việc ăn chay bởi chúng ta có thể hiểu đơn giản rằng, ăn chay là không sát sinh. Các loài động vật sẽ được bảo vệ, được yêu thương che chở.

Kỹ nghệ chăn nuôi gia súc để lấy thịt thải ra lượng khí nhà kính lớn nhất, nhiều hơn tổng lượng khí thải của tất cả các ngành giao thông vận tải trên thế giới, bao gồm máy bay, xe lửa, xe hơi, xe máy... cụ thể là khí mê-tan và nitrrit oxit, là nguyên nhân chính gây ra biến đổi khí hậu và chịu trách nhiệm cho hơn 80% nguyên nhân gây hâm nóng toàn cầu. Do đó chuyển sang thuần chay là biện pháp thiết thực, nhanh chóng và hữu hiệu nhất để bảo vệ môi trường.

Ăn chay vì môi trường - Go vegan for the environment
Khi nhận thức được ăn chay là một trong những giải pháp thiết thực và dễ dàng nhất để bảo vệ môi trường, thì xu hướng ăn chay lại càng trở nên phổ biến.

Hiện nay, ở Việt Nam, kể từ khi chiến dịch ăn chay tại Hà Nội kết thúc vào ngày 23/01/2011, phong trào “ ăn chay vì môi trường” và sức khỏe trong giới trẻ đang diễn ra hết sức rầm rộ.

Chiến dịch Ăn Chay Để Cứu Trái Đất ở Việt Nam
Be Vegan to Save the Earth Campaign in Việt Nam

Ăn chay trở thành xu hướng vì không chỉ những người theo tín ngưỡng tôn giáo hay giảm cân mới thực hiện mà tất cả mọi người không phân biệt tuổi tác hay giới tính đều có thể thực hiện như là một phương pháp phòng chống bệnh tật, giữ gìn vóc dáng, kéo dài tuổi thọ. Nhiều người quan niệm đây là một phương thức để tâm hồn thanh tịnh, bình an. Nếu một người ăn chay mà ăn uống đủ lượng và có thành phần thực phẩm cân đối thì cũng có thể cao hơn và to lớn hơn người ăn thịt. Đặc biệt là có thể sống lâu hơn.

http://www32.24h.com.vn/thoi-trang/nguoi-mau-mac-vay-rau-de-huong-ung-chien-dich-an-chay-c78a366328.html

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Người Trường Chay: Ông Phan Tấn Lộc, sống không cần thức ăn (Cần Thơ, Việt Nam)

Ông Phan Tấn Lộc, sống bằng nước trà - Mr. Phan Tấn Lộc, a longtime liquidarian
People who are contemplating shifting to a vegan diet sometimes wonder whether it's nutritious enough to sustain their bodies. Besides scientific evidence indicating that an animal-free diet is adequate for humans, there are other phenomena pointing to the fact that some humans don't even need food to survive. They are liquidarians (sustaining on liquids only), breatharians (sustained by neither food or drink), or solarians (nourished by sunlight). 

Mr. Phan Tấn Lộc from Cần Thơ, Việt Nam is a liquidarian. He has not eaten food for 20 years and is still going strong. Before transitioning to a tea diet, he was a vegan. His body simply just couldn't tolerate the meat and fish. In interviews with the media, he spoke of being compassionate toward animals and not killing them for food. For that reason, he, too, is a veg hero!

(VNAC) - Một số chúng ta thích chuyển sang ăn chay nhưng thường đắn đo, không biết ăn chay có đầy đủ dinh dưỡng không. Việc này khoa học và Hội Dinh dưỡng Hoa Kỳ đã xác nhận là đầy đủ, vấn đề chính là chúng ta có thể nào xả bỏ thói quen hàng ngày của mình để thay đổi theo một chiều hướng khác, lợi ích hơn cho mình, cho người, cho vật, cho Địa Cầu.

Ngoài ra, trên thế giới cũng có những hiện tượng tuy khó tin nhưng có thật, cho thấy rằng thức ăn không phải là tất cả trên đời. Chẳng hạn như có người không cần thức ăn mà vẫn sống vui vẻ, khỏe mạnh được. Có người chỉ uống nước, có người sống bằng không khí, có người sống bằng ánh sáng mặt trời, nhưng tựu trung phần đông đều là người ăn chay vì lòng từ ái và sau đó họ chuyển tiếp sang một nếp sống khác theo nhu cầu tự nhiên của cơ thể.

Câu chuyện của ông Phan Tấn Lộc, một người sống không cần thức ăn, đã có từ lâu. Cho đến hôm nay, ông vẫn sống bình thường, minh mẫn. Trong những dịp phỏng vấn với giới truyền thông, ông Phan Tấn Lộc cũng khuyên chúng ta nên ăn chay, đừng sát hại loài vật. Nếp sống của ông không phương hại đến chúng sinh khác, và do lẽ đó, ông cũng là một người hùng ăn chay, góp phần vào việc ngưng chém giết trên hành tinh này. Một lối sống hiền hòa và rất tự nhiên, đối với ông.

Người đàn ông 20 năm không ăn cơm
24H.COM.VN (Theo An ninh thế giới)
Thứ bảy, ngày 19/02/2011, 19:46

(Tin tức 24h) - Ban đầu, tôi dự định gọi ông là người đặc biệt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì biết thế nào là đặc biệt, biết thế nào là bình thường. Thế nên, cái chuyện ông nhịn ăn hoàn toàn, chỉ uống mỗi ngày một ly trà đá để duy trì sự sống gần 20 năm nay, mà vẫn có thể đi lại, lao động nhẹ và mạnh khỏe thì… biết gọi là cái gì cho hợp lý.

Có lẽ vì vậy, mà đành chặc lưỡi gọi ông là người lạ thường hay người không ăn chắc cũng chẳng sai lệch đi là mấy. Ông tên Phan Tấn Lộc, sinh năm 1944, ngụ 181/10 khu vực Bình Phước, phường Phước Thới, huyện Ô Môn, TP Cần Thơ.

Chân dung người không ăn

Sáng mồng 2 Tết Tân Mão, tôi nhận được điện thoại từ một số máy lạ. Thú thật, ban đầu nhấc máy nói chuyện cứ thấy ngờ ngợ nhưng lại ngại hỏi xem quen hay lạ, vì không lẽ đầu năm đầu tháng, lại hỏi người chúc tết mình là ai. Mãi sau khi cúp điện thoại, mới nhớ người gọi điện là bác Lộc, tức người đàn ông tuyệt đối không ăn mà vài năm trước tôi đã gặp.

Cả vùng Bình Phước, Ô Môn, Cần Thơ không ai gọi ông bằng cái tên được bảo chứng từ khai sinh. Người ta quen miệng gọi ông là Ba Nhị, người miền Tây có cách gọi nghe cũng ngộ, nhắc đến anh Hai Lúa, anh Tư Ếch, anh Ba Đời… người ta dễ biết hơn là Nguyễn Hoài Nam, Lê Trọng Phước… hay gì gì đó.

Ba năm trước, cũng vào dịp giáp tết Nguyên đán, tôi cùng đồng nghiệp từ Sài Gòn xuống Cần Thơ tìm ông. Vì khi ấy, biết là có bệnh nhân là nam với chẩn đoán ban đầu là có vấn đề về dạ dày, nhưng khi siêu âm kiểm tra bệnh, bác sĩ hoàn toàn không phát hiện được thức ăn cũng như mảng bám thức ăn ở ruột và cả dạ dày. Bác sĩ siêu âm cho ông hôm ấy cứ như phát sốt trước hiện tượng kỳ lạ nơi bệnh nhân mà mình đang xét nghiệm.

Hỏi chuyện ông Lộc, các bác sĩ mới biết nhiều năm rồi, ông không ăn bất cứ thức ăn gì, chỉ uống trà mỗi ngày để duy trì sự sống. Ấy vậy mà ông vẫn khỏa, vẫn có thể sinh hoạt bình thường, sáng vác cuốc ra đồng, chiều lại lững thững đi về.

Trước khi ngồi trò chuyện với ông, tôi cũng tìm hiểu kỹ thông tin ông nhịn ăn từ những người bình dân đang sinh sống tại khu vực Bình Phước. Bởi tin sao được cái chuyện hơn 15 năm không ăn gì mà vẫn sống. Ai cũng khẳng định thông tin này là hoàn toàn chính xác, vì ngay khi họ phát hiện ông sống mà không cần ăn, họ đã loan tin ông không phải là người bình thường mà là người… bị “vong” ám.

Có nhiều câu chuyện tâm linh ở khu vực miền sông nước này cứ lưu truyền thành giai thoại, từ giai thoại phát tán mãi người ta cứ tưởng là… sự thật, nên hàng xóm nghi ngờ ông là người “ở dưới” cũng là điều đương nhiên. Chuyện ông bị láng giềng phát giác không ăn mà vẫn sống cũng khá khôi hài.

Ở quê có nhiều đám chạp, không đám giỗ thì cúng đất, không tang ma thì cưới hỏi… Rất nhiều lần như vậy người ta không thấy ông Ba Nhị tham dự, chỉ có vợ ông đi thay. Mà thói thường, vợ chỉ đi đám thay chồng một lần thì được, chứ ai lại quanh năm suốt tháng để vợ đi giúp. Vậy là họ ép ông xuất hiện cho bằng được tại các đám tiệc. Lần đầu tiên ông xuất hiện nhưng không ăn gì. Đến lần thứ hai, ông chỉ ngồi uống nước trà, lần thứ ba, rồi lần thứ tư… đều thế. Ban đầu, láng giếng cho là chuyện bình thường, rồi họ ngạc nhiên. Cuối cùng, họ cất công điều tra, họ phải tự điều tra thôi, bởi cả gia đình ông giấu tiệt chuyện ông không ăn gì từ nhiều năm qua. Và họ phát hiện từ năm 1991 cho đến nay ông không đưa bất cứ thức ăn gì vào miệng.

Vậy là họ đồn ông đang theo một tôn giáo mới, có thể trò chuyện được với người đã khuất. Tiếp đến, họ đồn ông bị vong dựa… Cứ đồn mãi, đồn mãi người ta cũng tưởng ông là người cõi âm thật. Mãi đến rất lâu sau, thấy ông cũng bình thường như khi… còn ăn, tin đồn mới lắng xuống và hết hẳn. Tin đồn vừa lắng xuống, thì cũng là lúc ông trở nên nổi tiếng bởi giới truyền thông bàn luận nhặng lên chuyện “có một người gần 20 không ăn mà vẫn sống”.

Tôi khá bất ngờ khi gặp mặt ông lần đầu, bởi nhìn ông vẫn khỏe mạnh. Khuôn mặt hơi xương, hiền lành. Da dẻ rất đẹp. Ông kể với tôi rằng trước đây, ông cũng bình thường như bao nhiêu người khác. Sau ngày đất nước thống nhất, gia đình ông chuyển từ Sài Gòn về Đồng Tháp sinh kế và cuối cùng dạt về Bình Phước, Cần Thơ. Ông có tổng cộng 5 người con, 3 trai, 2 gái. Mọi chuyện đang yên đang lành thì đến năm 1989, khi vợ ông sinh được cậu con trai út thì ông bắt đầu cảm thấy buồn nôn mỗi khi ăn thịt hoặc ăn cá.

Trước hiện tượng này, ông tự chẩn bệnh cho mình là do làm việc quá sức, nên mệt mỏi chán ăn. Vậy mà, cứ tuần từ hễ ăn thức ăn mặn vào là ông lại nôn ra hết. Chịu không thấu, ông chuyển sang ăn chay trường.

Ăn chay được khoảng 2 năm, thì tình trạng buồn nôn khi ăn lại xuất hiện trong ông. Cực chẳng đã, ông đành nhịn ăn hẳn. Nhớ lúc đầu khi phát hiện con rể mình không chịu ăn, bố mẹ vợ ông hoảng lắm, họ rước nhiều thầy pháp về để trục ma ra khỏi người ông, để phá giải, giải bùa… Rồi họ cúng kiếng, trừ tà… Họ làm đủ mọi cách nhưng ông vẫn cứ uống trà. Vậy là họ đầu hàng vô điều kiện. Khi người lớn đầu hàng, cũng là lúc những đứa con ông ra tay. Họ ép ông uống canh súp, ăn rau củ. Thương con, ông cũng ăn một ít, uống vài hớp… Nhưng cứ ăn rau hoặc húp nước súp được bao nhiêu thì ông lại nôn ra bấy nhiêu. Lần này, thì người thân của ông đầu hàng tuyệt đối. Từ đó, ông chủ uống trà. Mà có lẽ, ông nhịn ăn là bởi tự nhiên ông phát hiện uống trà thú vị hơn.. ăn cơm.

Trà càng đắng, ông càng thích. Ban đầu, ông uống mỗi ngày vài ly, về sau, cứ giảm dần, giảm dần. Cho đến này, mỗi ngày ông chỉ uống đúng một ly trà đường vào buổi sáng và một ly trà đá vào buổi trưa. Nhiêu đó “năng lượng” đủ cho ông dùng trong một ngày.

Ông khoe với tôi rằng, so với hồi mới gặp, thì ông đã lên được vài kilogam. Hiện tại, ông cân nặng 41kg. Tôi hỏi ông khỏe không? Ông trả lời rất nhanh: “Khỏe! Khỏe lắm!”. Mấy năm trước đi xe phải mang theo cây gậy, lỡ mệt mỏi thì chống đi, giờ thì đi vô tư rồi. Xa gần gì cũng không cần dùng gậy. Chuyện đồng áng thì ông dẹp hẳn, không phải là không đủ sức làm, mà bởi con cái sợ ông mệt nên cấm tiệt.

Lịch sinh hoạt trong ngày của ông được duy trì đều đặn, sáng dậy từ lúc 4 giờ đi bộ tập thể dục. Sau đó uống một tách trà đường, rồi làm việc lặt vặt trong nhà hoặc nằm nhìn nước chảy xuôi theo con rạch trước nhà. Trưa uống trà đá, xế chiều thì chăm cái vườn nhỏ. Tối xem xong chương trình thời sự thì đi ngủ, ngủ được độ 2 tiếng thì thức dậy nằm thao thức chờ… đến giờ đi tập thể dục.

Mà cũng lạ, kể từ lúc ông kiêng ăn, ông cũng thôi gần gũi vợ. Có lẽ, là do tuổi tác. Suốt buổi ngồi trò chuyện với tôi, để ý thấy đôi mắt ông cứ ánh lên những ánh nhìn dìu dịu mơ màng nhìn chiều xa vắng. Tôi tò mò hỏi ông không ăn uống, rồi cái chuyện bài tiết diễn ra như thế nào. Ông trả lời rất thật là giờ chỉ duy trì chuyện đó như thói quen thôi, chứ trong bụng có gì đâu mà bài với tiết.

Có phải là do thói quen?!

Sau khi thực hiện song cuộc phỏng vấn ông, tôi về lại TP HCM, mang trường hợp của ông đi hỏi rất nhiều bác sĩ từ Tây y cho đến Đông y.

Áng chừng gặp trường hợp lạ, nên các bác sĩ đều trả lời khá chung chung. Có bác sĩ bảo ông đâu phải tuyệt thực hẳn, ông vẫn uống trà đường buổi sáng, trà đá buổi trưa nên vẫn đảm bảo đủ năng lượng do người hoạt động nhẹ. Bác sĩ khác lại tỏ ra dè dặt, khi trả lời có những người không ăn cơm hoặc các thức ăn được nấu chín, họ duy trì sự sống bằng cách uống nước dừa và cơm dừa cũng là một loại dưỡng chất, nên nếu so với trường hợp của ông Lộc, thì đây là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau. Lâu rồi, tôi có nghe nói về phụ nữ ở Tiền Giang, nhiều năm liền chỉ ăn duy nhất một loại thức ăn là: bắp cải.

Vài năm trước, khi ông Lộc xuất hiện trên báo chí, cũng đã nổ ra nhiều cuộc tranh luận xung quanh trường hợp hy hữu này. Tranh luận ồn ào khi đó rồi thôi.

Tôi gọi điện thoại, hỏi ông là đã có nhà khoa học nào kết luận rõ về trường hợp của ông chưa. Ông trả lời, cách đây gần một năm, có mấy nhà khoa học từ Hà Nội vào, lấy máu ông đi xét nghiệm, rồi làm nhiều bài kiểm tra và cuối cùng họ kết luật ông không ăn mà chỉ uống trà là do… thói quen. Từ đó đến này, chẳng ai “rảnh” để nghiên cứu về ông nữa. Mà biết đâu, chuyện ông chán cơm chuyển sang thích trà chỉ là do thói quen thật thì sao?! Bởi chuyện lạ thì biết thế nào mà lường.

http://www32.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/nguoi-dan-ong-20-nam-khong-an-com-c46a358217.html

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Người Trường Chay: Hoa hậu Thế giới 2010 Alexandria Mills

Miss World 2010 Alexandria Mills is a vegetarian.

Hoa hậu Thế giới 2010 Alexandria Mills là người ăn chay.

Huỳnh Nguyên, báo Phú Yên Điện tử ghi nhận: 

Với việc Alexandria Mills đăng quang Miss World, nước Mỹ lần thứ ba sở hữu vương miện Miss World sau 20 năm chờ đợi. Mới 19 tuổi, Alexandria Mills cao 1,75 m và sở hữu vóc dáng thanh mảnh nhờ ăn chay và chăm luyện tập thể thao. Mills mang một vẻ đẹp vốn là niềm mơ ước theo tiêu chuẩn của các thiếu nữ Mỹ hiện nay với khuôn mặt cân đối hài hòa, đôi mắt sáng, nước da rám nắng cùng thân hình chuẩn, khỏe khoắn. 

Trước khi đến với vương miện Hoa hậu Thế giới 2010, Mills đã xuất sắc giành ngôi Á hậu 1 phần thi Người đẹp Biển, Á hậu 2 phần thi Top Model tại Miss World 2010.

Trong năm 2011, Hoa hậu Thế giới 2010 sẽ tham gia nhiều kế hoạch làm từ thiện. Cuộc hành trình của người đẹp sẽ bắt đầu ở Hoa Kỳ, tiếp sau đó Hongkong, Trung Quốc, Malaysia, Philippines, Singapore và Australia.


http://www.baophuyen.com.vn/Trangch%E1%BB%A7/V%C4%83nho%C3%A1Ngh%E1%BB%87thu%E1%BA%ADt/tabid/93/GId/93/itemIndex/5/NId/60025/Default.aspx


Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Người Trường Chay: Những lực sĩ ăn chay nổi tiếng

"Famous Vegetarian and Vegan Bodybuilders, Athletes, Sportmen, and Sportwomen": The title of the following video says it all. Look how radiantly strong and shapely they are!
Thank you, vegan heroes and athletes!

Những Lực Sĩ Ăn Chay Nổi Tiếng - Mời bạn thưởng thức!

(Lời Evan Connelly Novacek, người thực hiện video) Có nhiều lực sĩ trong thế giới thể thao là những người trường chay. Video này giới thiệu một số nhà thể thao, nam cũng như nữ, không ăn thịt. Họ không ăn thịt vì nhiều lý do. Một trong những lý do đó là họ hiểu biết về sức khỏe và thức ăn, cũng như họ biết rằng ăn thịt hoàn toàn không cần thiết để có một lối sống thật sự lành mạnh.

Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

Người Trường Chay: Người dẫn chương trình Hoa Kỳ Ellen DeGeneres

Ellen DeGeneres, multi Emmy winning American comedienne and talk show host, is a vegan hero. She turned 53 on January 26 and had quite a surprise party on her own show. What does Ellen eat? “No animals, no dairy, nothing processed; a lot of soup, veggies, rice, beans, legumes.” 

Have a great year, Ellen! We love your beautiful vegan smile, and the animal friends thank you.

Người dẫn chương trình và diễn viên hài nổi tiếng Hoa Kỳ Ellen DeGeneres thắng giải truyền hình Emmy đến nay tổng cộng 12 lần, một vinh dự ít người có. Cô là người thuần chay (vegan).

Người thuần chay như cô ăn gì? Cô cho biết thức ăn của cô "không có thịt động vật, không sản phẩm bơ sữa, không thực phẩm chế biến; nhiều súp, rau, cơm, đậu khô, đậu tươi." Hôm 26 tháng 1 vừa qua là sinh nhật thứ 53 của cô. Trong đoạn phim ngắn dưới đây, các nhân viên của cô nhảy múa tập thể dục thật vui nhộn, một món quà ngạc nhiên dành cho cô trong chương trình "Ellen."

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...