Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 23)


The fictional martial arts vegan heroes continue their adventure. In Cancún, vegan Guo Jing runs into his sworn brother Zhou Botong, who is at least 40 years his senior but remains a child a heart.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 22)

Trước ngày rời Mễ ca, “tổ hợp” Quách Tĩnh-Hoàng Dung-Dương Khang-Niệm Từ ăn chay, tức ban tứ ca Võ Lâm 00Thấy, tổ chức một buổi dã ngoại ngoài biển, nướng bắp và khoai lang, shish kabab chay, dùng que xiên khóm vàng, ớt chuông xanh, cà chua bi đỏ (to bằng hòn bi nên có lẽ được gọi bằng cái tên mi-nhon ngon ngon như thế), nấm nâu, đậu hủ trắng, tất cả được tẩm xốt bạt-bờ-kiêu (BBQ) do chính tay Quách Tĩnh chế biến. 

Dân chúng quanh vùng được mời tới dự, đều háo hức hưởng ứng, ngay cả những cặp tân lang và tân giai nhân du khách đến xứ Mễ ca nổi tiếng biển ấm trời xanh này cũng hiếu kỳ ghé vào ăn thử. Quang cảnh rộn rịp như lúc người trong phim chưởng chen nhau xem mãi võ sơn đông quảng cáo cao đơn hoàn tán, bổ thận hoàn, nhổ răng không đau. Có điều, đây là sáng kiến giới thiệu thức ăn chay miễn phí, được đích thân những anh hùng võ công lừng lẫy ra tay hành động để cứu dân độ thế, giúp dân giữ gìn sức khỏe, tránh nạn dịch giết người do thịt rượu gây ra, cũng như mau mau giúp cho môi trường thoát cảnh lỗ-buôn quanh-mìn (global warming) vì kỹ nghệ nuôi gia súc lấy thịt thải ra quá nhiều khí mê-tan, khiến quần hùng kẻ thì mẩn tâm thần, hồn phi phách tán, người thì nhà tan cửa rung rinh vì phải đi tỵ nạn môi trường tránh nước biển dâng cao.

Bốn người hăng hái chia nhau đi phát thức ăn chay, môi nở nụ cười hàm tiếu như hoa mười giờ đầy thiện cảm.

Quách Tĩnh Ăn Chay: Dạ mời anh!
Hoàng Dung Ăn Chay: Mời, mời!
QT: (nói riêng với HD) Em Dung, em phải nói là "kính mời bác" chứ! Ngôn ngữ người Việt Nam rất là lịch sự.
HD: À, em quên. Ở ngoài đảo đâu có nói chuyện nhiều với ai, nên hơi ngang tàng về diện này đó mà! (gặp một lão gia tóc bạc, cúi đầu chào) Dạ chào cụ, con kính mời cụ ạ!
Cụ già: (khoái chí cười) Ha ha, hô hô!
HD: Ơ...
Cụ già đưa tay làm dấu: Suỵt!
HD: Lão...
Cụ già bấm tay HD, hai người phi thân ra khỏi đám đông đến sát bờ biển, nhanh đến nỗi không ai nhìn thấy.
HD: Lão Ngoan Đồng!!
Chu Bá Thông: Ái dà, ngươi nhận ra ta à!
HD: Hứ! Lão Ngoan Đồng mang râu giả và mắt kính râm cũng khó nhận ra, nhưng tiếng cười thì ta không lầm được.
CBT: (vả hai bên miệng) Bậy quá, bậy quá, cái miệng nó hại ta nè! Nhưng mà không sao, cười là thang thuốc bổ! Vả lại, ngươi nhận ra ta cũng được, vì ta cũng đang cố tình tìm ngươi mà!
HD: Lão Ngoan Đồng tìm ta có chuyện gì?
CBT: Thật ra là ta nhớ nghĩa đệ, muốn tìm đấu với hắn vài chiêu cho vui để nhớ kỷ niệm ngày nào trên Hoàng Hoa Đảo.
HD: Vậy không nhớ tiểu cô nương à?
CBT: Ái chà, người nữ như ngươi rắc rối còn hơn bà Ê-già, có gì mà cho ta nhớ chứ hử!
HD: Rắc rối, mà có người thương mới lạ!
CBT: Thì chỉ có gã Âu Dương Khắc, cháu của Âu Dương Phong Tây độc... hơn khí thải, thôi ta miễn bàn. Còn Quách đệ ta khù khờ, tội nghiệp...
HD: Ơ ơ... Lão Ngoan Đồng! (ngúng nguẩy) Biết thế ngày xưa không thèm đến chơi với họ Chu trên đảo!
CBT: (cười khì khì) Hoàng Dung à, tính ta hay chọc mà! Ăn chay trường đừng giận!
HD: (ngạc nhiên) Lão Ngoan Đồng! Sao người biết ta ăn chay trường?
CBT: Chuyện nhỏ thôi! Nếu không thích ăn chay thì các ngươi đâu có phát thức ăn chay làm chi chứ hả!
QT: (ở đâu lù lù hiện ra) Quách đệ xin bái kiến Chu huynh!
CBT: (mừng rỡ) A, Quách Tĩnh! Quách Tĩnh ăn chay! Để xem ngươi mạnh như trâu hay như cỏ nhe!

Thoạt nói xong Chu Bá Thông liền ra chiêu tới tấp. Quách Tĩnh ăn chay biết người anh kết nghĩa tâm hồn như trẻ thơ chỉ thích đùa cho vui, nên cũng hăng hái phòng vệ. Hai người tránh đám đông, cước bộ nhanh như gió biển. Hoàng Dung ăn chay cũng không kém, bám theo sát nút để mục kích, và nhất là ủng hộ cho Quách ca của nàng trước lão huynh đài phá phách kia.

Vốn đã được họ Chu truyền dạy song thủ hổ bác nên Quách Tĩnh có thể mỗi tay đánh một đường võ khác nhau. Nay lại có thêm Thuần Chay Chân Kinh, nên võ công Quách Tĩnh ăn chay lại càng thêm tiến bộ không ngờ.


CBT: (đang đánh bỗng dừng tay) Khoan, khoan! Chiêu này rất lạ, ngươi luyện từ bao giờ?
QT: (gãi đầu) Tiểu đệ cũng không biết.
CBT: Hừm... (mừng rỡ reo lên) A ta biết ra biết rồi!
QT: Là sao đại huynh?
CBT: Làm mà không làm.
QT: Làm mà không làm.
CBT: Không làm mà làm.
QT: Không làm là không làm.
CBT: (bứt tóc, giậm châm) Ái chà, Trâu nước ơi, có vậy mà ngươi cũng không biết..
Hoàng Dung: Lão huynh đài, Quách ca ta nói đúng đó chớ: Không làm là không làm, có gì mà khó hiểu! Suỵt, có người đang tới kìa...

Một Ê-già trung niên đội nón rộng, da bánh mật khỏe mạnh, người phốp pháp, dung nhan hồn nhiên, một tay cầm bánh burrito chay, một tay xách giỏ đựng các món ăn chay vừa được tặng ban nãy. Nàng vừa đi vừa vô tư ăn bánh burrito, vừa thưởng thức mặt trời đang chiếu nắng ấm đầy sinh lực. Bỗng nhiên có tiếng nhạc Lô-vờ Xì-to-ry ( “Love Story”, Chuyện Tình) trổi lên trong không gian... Nàng nhìn quanh quất để tìm tiếng nhạc thì chợt thấy nhóm Chu Bá Thông, Quách Tĩnh, Hoàng Dung đang đứng gần đó dưới túp lều tranh 3 quả tim vàng.
Chu Bá Thông thường tránh xa ba dặm mỗi khi gặp người nữ, nhưng bây giờ bỏ chạy không kịp, nên lúng túng thấy rõ khi thình lình bắt gặp mắt nai cha-cha-cha.

(Nhạc Love Story)
Biết dùng lời rất khó
Để mà nói rõ
Ôi biết nói gì cuộc tình lớn quá!
Chuyện tình đáng nhớ
Tuy cũ như là biển già trắng xóa
Cuộc tình quý giá
Như những ngọc ngà nàng dành cho ta
Ôi biết nói gì?

Với một lời quý mến, mà nàng nói đến
khi bước chân vào đời vắng ngắt
Cuôc tình thứ nhất,
Muôn kiếp muôn đời là tình vĩnh viễn... 


Kỳ tới: Chu Bá Thông sợ mà không sợ!

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 22)


"Will you be my vegan?"
The adventure continues: vegans Guo Jing and Huang Rong were assigned as their King's undercovered guards in Cancún, Quintana Roo, Mexico for the COP 16, United Nations Climate Change Conference. They were joined by sidekick Yang Kang and Mu Nianci, his bride-to-be and a vegan. In this episode, she asked him to be vegan with her. People from this gorgeous town also enjoyed Huang Rong's vegan treats.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 21)

Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp mải âm thầm diện bích, “nhìn lại mình đời đã xanh rêu” nên không nghe tiếng điện thoại đang rung và chớp ánh sáng, đồng thời theo điệu nhạc Für Elise của Beethoven.

Cách đó trên 1000 dặm dài thiên lý, tức khoảng 1.750 cây số đồng hồ, về phía đông bắc, chỉ vài giây sau, điện thoại lại ngân vang, khi thì nghe như tiếng đại hồng chung, khi thì như tiếng hải triều âm. Âm nào thì âm, vẫn không ai tri âm.


Hoàng Dung Ăn Chay (HDAC): Ấy chà, sao không ai bắt máy vậy cà?
Quách Tĩnh AC: Dung nhi gọi giờ này, có lẽ trời đang sắp vào đêm.
Dương Khang (hát):
Giờ này thương xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang...


Tuyết Hỷ cô nương: A-lô, a-lô! Tuyết Hỷ đang nghe!
HD (mừng rỡ): À, Tuyết Hỷ cô nương! HDAC đây! Nãy giờ gọi mãi mới tìm được nàng...
THCN: Tuyết Hỷ bận xúc tuyết ngoài đường đó mà. Nhà mình rồi nhà người nữa, nên ở ngoài hơn lâu. Tưởng chư vị khách anh hùng vài tiếng nữa mới đến chứ!
HD: À không, lần này đành lỗi hẹn. Nhờ Tuyết Hỷ nhắn lại giùm với Thơm Thơm Chiêu Nho, chúng tôi không qua thành No-la được, cũng không qua thành Phi-la, mà sẽ ra đi đến Ri-đa.
THCN: Hiểu!
HD (cảm động nghĩ thầm): Hỷ cô nương tư chất thông minh, không nói gì cũng hiểu, mà cũng không thắc mắc hỏi nhiều. Trên đời dễ có mấy ai là người tri kỷ!
Quách Tĩnh (thấy HD bình thường rất lanh lợi nhưng hôm nay lại ngẩn người im lặng, nên tiếp lời): Tuyết Hỷ cô nương à, mình có việc bất ngờ phải đi, mong Thơm Thơm nữ hiệp và Tuyết Hỷ cô nương miễn chấp!
THCN: Chuyện nhỏ mà! Chấp nhiều khổ nhiều, bớt chấp bớt khổ!
HD & QT: Đa tạ bạn hiền Tuyết Hỷ cô nương! Bảo trọng! Sẽ liên lạc sau.
THCN: Bảo trọng, nhị vị hiền hữu!

HD và QT gác máy. Chiếc máy bay vẫn tiếp tục đi về hướng đông nam. QT lấy áo choàng khoác cho Dung nhi đỡ lạnh. Dương Khang thấy vậy cũng nhìn lại Mục Niệm Từ Từ, đang ngồi ngủ, nét mặt bình thản, sống mũi cao thanh tú, hơi thở đều đặn, thỉnh thoảng môi hồng không xâm lại nở nụ cười hàm tiếu, nên DK biết là khí huyết nàng đang thông, có lẽ không lạnh lắm dù đang bềnh bồng trôi giữa những tầng mây bông gòn. QT và HD Ăn Chay xem lại tọa độ, rồi ngồi xuống vận khí, tọa thiền. DK thấy thế cũng làm theo. Máy bay tự động không người lái, trực chỉ đi về xứ Mễ ca, nơi quần hùng tứ phía đang đổ về tụ họp bởi vấn nạn hâm nóng toàn cầu đang cực kỳ cấp bách.

4 tháng sau...
Mùa đông đã qua, và mùa xuân đang đến. Chuyến công tác của QT HD Ăn Chay bảo vệ Đê Vê 009 tức Cửu trùng ở Mễ ca theo lệnh của Ngài Tể tướng Phượng Hoàng kể như đã thành công. Đời sống ở đó đơn thuần, người dân bình dị. Còn nhớ khi nghe nói QT và HD là người ăn chay, dân chúng cũng rất mừng rỡ và muốn thử những thức ăn chay. HD căn bản nấu ăn giỏi, nên khi nấu chay không có gì trở ngại. Buổi chiều khi không phải trực, nàng làm hắc cảo, xíu mại, bánh bột khoai môn chay kiểu Hoa, lại làm thêm món burrito, taquito, enchilada, quesadilla, taco, fajita kiểu Mễ, toàn là chay cả, dân chúng vừa ăn vừa hoan hô tiểu cô nương Hoàng Dung Ăn Chay, trong khi các chính khách và thân hào nhân sĩ bốn phương vẫn còn bàn bạc chuyện hành tinh đại sự và COP 16 chưa biết ngã ngũ về đâu.

Trong lúc QT và HD bận rộn với công tác, Dương Khang và Niệm Từ Từ chỉ chờ hỗ trợ khi được liên lạc qua máy bộ đàm walkie-talkie, ngoài ra được lệnh không xuất hiện lảng vảng trước mặt giới giang hồ để show off (khoe khoang), nên được dịp đóng vai du khách ở vòng ngoài. Họ ở lữ quán gần biển vắng, chưa thành hôn nên dĩ nhiên là mướn hai phòng, sáng dậy ngắm mặt trời rồi tản bộ, nghe từng hạt cát trắng mịn màng quấn quýt gót chân mà cảm kích thiên nhiên sao quá ưu đãi con người.


MNTT: Dương huynh!
DK (đang nằm thưởng thức mặt trời trên bãi biển): Chi đó Niệm muội?
MNT (cười tươi): Không có gì! Muội chỉ thích được gọi Dương huynh!
DK: Và nghe tiếng huynh "thỏ thẻ" trả lời, đúng không?
MNT: Dương huynh!
DK: Dạ!
MNT: Thanh bình quá phải không anh?
DK: Dạ!
MNT: Muội ước chi ai cũng được yên ổn và hạnh phúc như mình bây giờ. Sao có chiến tranh làm chi, huynh nhỉ?
DK: Huynh không biết. Chắc người ta buồn rồi muốn đánh nhau chơi, như trẻ con không biết như vậy là con trẻ.
MNT: Có lẽ là trẻ con thật, người lớn không ai đánh nhau.
DK: Thì cũng có người lớn đánh nhau túi bụi đó chứ.
MNT: À, nhưng người lớn thật chắc không ai đánh nhau...
DK: Chắc vậy. Người lớn theo nghĩa rộng, một đại nhân...
MNT: Đại nhân Dương Khang.
DK: Chà, bất chiến tự nhiên thành. Không làm chi cả mà cũng được người đẹp gọi là đại nhân, thế mới thích! Nghe tiếng biển nơi đây, lòng anh phẳng lặng lạ thường. Dương Khang này chẳng còn muốn đánh ai, cũng không còn muốn bon chen vó ngựa  tung hoành lập chiến công để cầu mong nối nghiệp nắm trong tay cơ đồ một vương quốc.

QT: Chúc mừng đệ!
DK (giật mình ngồi bật dậy): Ấy, Quách Tĩnh trâu nước ở đâu mà lù lù hiện ra bất ngờ thế!
QT: Thì thấy Dương đệ nằm phơi nắng, có vẻ thoải mái, thư giãn, nên chúc mừng em đó mà! Ăn gì chưa?
DK: Tụi em chưa ăn.
QT: Thôi về lữ quán, Hoàng Dung hôm nay sẽ đãi ba anh em mình mấy món chay nhé.

Trong chuyến hội nghị quần hùng xanh cứu Địa Cầu, QT, HD Ăn Chay được giao làm một trong số những tùy viên xịn. Ngày đầu đáp xuống bãi biển Mễ ca, bốn người như từ trong phim kiếm hiệp ở hành tinh nào đó vừa bước ra màn ảnh. Nhìn quanh thấy mình không giống ai, hai cặp đôi nhanh chân chạy vào gian hàng bán đồ lưu niệm của khách sạn không sao, mua tạm y phục địa phương. Quách Tĩnh và Dương Khang có hai cái nón Mễ trông giống như ban nhạc mariachi mới trình làng, vành đủ rộng để che nắng biển Cancún và cải dạng dung nhan điệp viên không không nổi (chìm) nên nhất cữ lưỡng tiện. Hoàng Dung và Mục Niệm Từ vận áo đầm, thắt bím, trông thật xinh. Bốn người hòa lẫn vào đám đông, nhìn vào không ai biết là những cao thủ võ lâm từ phương xa mới đến. Họ ghé vào quán cóc bên đường mua vài trái dừa. Trong khi chờ Quách Tĩnh AC nói chuyện với người bán hàng và trả tiền (lúc này HD không thích giữ tiền như trước nữa), Hoàng Dung AC ngắm nhìn Mục Niệm Từ rạng rỡ tươi cười, trái với những lúc thường hay nhăn nhó đau khổ dạo trước, nàng buộc miệng nói.

HD: Mục Niệm cô nương, cô thật xinh đẹp!
MNT: Đa tạ Hoàng tỷ tỷ!
HD: Tôi nói thật!
MNT: Hoàng Dung, nàng không còn hờn giận gì ta chứ?
HD: Niệm cô nương, lẽ ra ta phải nói lời này... Xin thứ lỗi nếu trước kia giữa hai ta có những phút giây không đẹp.
MNT: Phút giây chỉ là giây phút thôi, nó không hiện hữu mãi bên mình. Cái gì rồi cũng qua đi. Quá khứ là bóng đêm đã trôi, hiện tại là bình minh của một ngày đang luân chuyển. Hãy yêu thương nhau vì đời sống ngắn ngủi. Tôi đã học được điều đó từ lúc tái ngộ cùng Dương Khang và nhị vị Quách Tĩnh, Hoàng Dung.
HD (uống chút nước dừa bằng ống hút riêng của nàng, bằng kim loại quý, chứ không phải bằng plastic): Niệm cô nương, tôi cũng cảm thấy trong tâm tư mình có điều thay đổi, không hiểu vì sao khi đến nơi này lòng tôi như mối tơ vò đã được gỡ nhẹ lúc nào chẳng hay. Thuở trước tôi thường gay gắt, khắt khe... nên bạn thì ít mà thù thì vô số kể. Tôi biết mình cũng đã có lần làm cô nương buồn, tôi cám ơn cô đã tha thứ cho tôi.
MNT: Hoàng Dung, người chớ nên khách sáo, chúng ta bây giờ kể như trong cùng một gia đình. Tôi quý mến tánh tình khẳng khái của Hoàng Dung.
HD: Có lẽ tôi giống cha tôi, nên vừa khẳng khái mà vừa ương ngạnh, chỉ có Quách ca bao dung mới chịu được tôi thôi. Từ thuở bé tôi đã không biết được tình mẫu tử dịu dàng...  (đổi đề tài) À, vì sao Mục cô nương lại ăn chay?
MNT: Ở thành Chi-ca có nhiều tiệm chay, và những người ăn chay mình quen ở đó qua người bạn ăn chay cũng rất hiền lành, thức ăn cũng đậm đà hương vị lắm. Thú thật là mình không thể nào chặt đầu cá được nữa. Vừa cầm lên đã thấy nhức đầu...
HD: Vậy à! Quách ca có kể cho tôi nghe chuyện tiền thân Đức Phật, khi là một cậu bé gõ đầu cá 3 cái mà sau này trong kiếp làm Phật, Ngài cũng bị nhức đầu 3 ngày. Chỉ gõ thôi chứ không ăn đấy...
MNT: Chao ôi! Nhân quả thật vi tế khôn lường! Còn Hoàng Dung, thật bất ngờ khi biết nàng cũng ăn chay. Wèishéme? (Quế-sờ-mo?) Vì lý do nào?
HD: Chuyện cũng dài (hồi tưởng lại giây phút được tiên nhân trao Thuần Chay Bửu Bối)... nhưng có điều cứ ám ảnh ta mãi, đó là nước mắt của bò mẹ và bò con khi bị người ta mang đi mổ thịt... Ta chạnh lòng nghĩ đến mẫu thân, một tình cảm mà ta chưa được biết qua... Hoàng Dung này nguyện không muốn mẹ con ai phải xa lìa nhau, dù người hay vật...
MNT: Ôi Hoàng tỷ tỷ, nghe lời người nói mà ta thật thương cảm... Đúng rồi, mình ăn chay là không phá hoại gia đình kẻ khác... Hoàng Dung, mình nhất quyết là những cô gái tốt nhé!
HD: Tốt lắm, Mục Niệm Từ!
QT (trở lại): Hai cô nương sẵn sàng lên đường chưa?
HD: Dạ được... Nhưng mà Dương Khang đâu rồi Quách ca?
DK: Có Khang! Đây, tặng cho mỗi nàng “hoa cài mái tóc”... Được không Quách đại huynh?
QT: Được chứ, phụ nữ là hoa, thêm hoa càng thêm dịu dàng, thơ mộng. Đây, để anh cài cho Dung nhi.
DK: Hoa này người ta làm bằng vải, không bao giờ tàn. Ông bán hàng bảo thế... haha...
MNT: Đúng rồi, hoa đang nở đẹp mà ngắt đi thì tội quá, lại mau tàn, rồi mình vất đi, Địa Cầu ngày nay không còn chỗ chứa rác!
HD: Về điểm này, tôi đồng ý đó.
MNT: Khang huynh, chắc anh cũng ăn chay với muội luôn chứ hả?
DK (nhìn quanh từng người, thấy cả ba bây giờ đều ăn chay): Ơ... “Thuận Từ Từ, tát biển Đông cũng cạn”... Thử nhé! Tới luôn bác tài!

MNT vui mừng. Cả nhóm vỗ tay hoan hô.

DK (hát):
Một cành hoa em cài mái tóc
Anh đưa em qua quãng đường dài
Về thành đô anh may áo cưới
Ta thương nhau xây dựng ngày mai...


Ban nhạc Mễ ca mariachi đứng gần đó đàn nhịp theo. Hoàng Dung sẵn bánh tamales chay trong xách tay, chia với Mục Niệm Từ Từ để phát cho những người đứng nghe nhạc xung quanh.

QT (nói tiếng địa phương): Comida vegana y organica! (Thức ăn thuần chay hữu cơ!)

Dân chúng Mễ ca hưởng ứng. HD ra dấu bảo mọi người đi theo, thế là mọi người đi về hướng nhà bếp ở lữ quán, nơi HD mướn để nấu ăn, ban nhạc cũng đi theo, vừa đi vừa đàn bản “La Bamba” vui nhộn.


Cancún đánh dấu một thời kỷ niệm trong lịch sử của Địa Cầu. Sau COP 16, Hội nghị Biến đổi Khí hậu Liên Hiệp Quốc, còn những hội nghị khác tiếp nối, trong cơn nạn nguy cấp của hành tinh. Loay hoay mãi khi nước đã sắp đến chân, nên "đi dăm phút đã về chốn cũ," không giải quyết được nhanh. Ăn chay để giảm khí thải ư? Đã bao tường trình, nghiên cứu được công bố, chỉ có một thiểu số là mở lòng lắng nghe. Nhưng dù sao, còn nước, còn tát, và nguyện cầu một phép lạ sẽ đến qua đêm.

(Hát cho trái đất)
Đêm nay em về, về đâu về đâu?
Thân em bé bỏng một bóng đêm thâu
Chỉ vì tìm mãi thương yêu
Mà đời thì có bao nhiêu
Đường trần còn vọng tiếng yêu. 


Kỳ tới: Mùa xuân trên biển ấm...

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 21)

The continuation of a fictionalized-based-on-a-true-story series on vegan citizens trying their best to help the planet. This time, we meet a vegan martial artist and a meditating vegan elder - both are women and radiantly so.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 20)

Trong khi Quách Tĩnh, Hoàng Dung, Niệm Từ Từ ăn chay và Dương Khang (bạn của người ăn chay) lên cánh chuồn chuồn sắt để lai kinh, dự định trên đường sẽ đón Thơm Thơm nữ hiệp ở thành No-la và Tuyết Hỷ cô nương ở thành Phi-la, thì tại thành No-la, Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp không chờ cũng không đợi. “Chuyện gì đến sẽ đến mà,” nàng vẫn hay nói vậy.

Thơm Thơm Chiêu Nho và Hương Thơm Chiêu Nho vốn là hai chị em khác cha khác mẹ, sinh cùng ngày, chỉ cách nhau vài sát-na nên đã kết nghĩa kể từ dạo quen nhau trong Hội Phụ nữ Ăn chay Cứu Hành tinh Xanh Xanh. Tuy như hai chị em song sinh nhưng cả hai đời sống hầu như tương phản. Hương Thơm Chiêu Nho như là mây bốn phương trời, thường được Thơm Thơm gọi đùa là “người đi đi ngoài phố, chiều bỡ ngỡ bơ vơ,” thuộc dạng “lính xa nhà,” từng quen Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay trong một khóa tu nghiệp của các điệp viên 00Thấy trên đỉnh đồi lộng gió.

Thơm Thơm Chiêu Nho bởi có duyên với hàng xóm, nên đóng đô định cư tại miền nam, xứ No-la, cửa khóa then gài, “ở một chỗ tưởng chừng không đi lạc, yêu một Người mà cảm thấy mênh mông.” Nhờ nàng có tài ăn nói, tiếng Bắc ngọt như khoai nướng, mía lùi những đêm Hà thành trời lành lạnh, cái miệng chúm chím xinh xinh hay mỉm cười và đồng tiền phơn phớt khi ẩn khi hiện, nên bao nhiêu ngư phủ ngày xưa ở thành No-la đã bỏ nghề giăng câu, bắt cá, mò tôm, trở về đất liền trồng rau muống hữu cơ và các loại rau quả củ đậu khác cung cấp cho nhà hàng, siêu thị, cũng như xuất cảng sang Ả Rập. Giờ đây họ là những đại gia bề thế, cũng thường làm công việc từ thiện giúp người. Cả làng ăn chay đều đùm bọc lấy nhau và sống rất là thịnh vượng. Tuy thế, nếu có thiên tai bất ngờ bao phủ, thì tất cả cũng đành tan theo "mộng chiều xuân." Nhưng cho đến bây giờ, mọi việc vẫn ổn, xô-pha xô-gút (so far, so good).

Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp (TT): Bác ơi, bác đang làm gì đấy?
Bác hàng xóm, chít khăn mỏ quạ (BHX): Ối giời cái Thơm đấy à!
TT: Vâng, cháu chào bác ạ.
BHX: Chị sang xem vườn của bác nhé, có hoa mới nở và bác đang mời hàng đậu uống chè.
TT: Uống chè thật à bác?
BHX: Bác nói cho văn vẻ tí mà, thay vì tưới rau thì bác nói là mời rau uống nước.
TT: Chao ôi bác tôi có sáng kiến hay quá nhể!
BHX: Cho vui đấy mà.. Thế cháu đang làm gì bên kia bờ dậu đấy?
TT: Cháu cũng chỉ múa vài đường quyền.. cho vui đấy mà!
BHX: Hôm nào chỉ bác với! Dạo này bác hay nhức mỏi thế!
TT: Giời ơi bác yêu còn khỏe hơn cả chúng cháu, chăm sóc cả vườn rau đâu phải chuyện đùa!
BHX: Biết thế! Nhưng đau vẫn là đau chứ lị! Nhất là sau vụ bão Katrina, tâm hồn bác “mẹ ngủ không yên,” cứ thấp thõm không biết ngày nào giông bão cuồng phong!
TT: “Kế xê-ra, xề-ra” mà bác.
BHX: Xê ra đâu?
TT: Ra đâu cũng được, bác! “Chuyện gì đến sẽ đến mà.”
BHX: Ừ vậy cũng tốt. Lo chi cho nhoài người, cháu nhể!
TT: Cháu mách bác bài thuốc gia truyền.
BHX: Thế à? Quý hóa quá!
TT: Chừng nào không khỏe bác ra ngoài mặt trời ngồi một tí.
BHX: Ối giời, thật không?
TT: Thật chứ bác. (Một trái táo vừa rụng từ trên cành, Thơm Thơm Chiêu Nho nhún người bay tới chụp trước khi trái táo rơi xuống đất.) Đây quả táo dễ thương tự động rơi kính biếu bác.
BHX: À tốt, vậy trưa nay bác làm gỏi táo đãi các bác trong Hội.
TT: Có một trái thôi mà bác.
BHX: Bác còn nhiều ở nhà, bác trộn chung vào cho vui đấy mà!
TT: Bác nói “vui” mãi, cháu thấy vui thật rồi đấy!
BHX: À, cái Thơm Thơm này!
TT: Vâng bác.
BHX: Hôm nào vẽ hộ bác biểu ngữ tên hội của bác nhé, các ông bà ấy cứ nhắc mãi.
TT: Vâng, cháu vẽ liền. “Hội Bô lão Ăn chay Cứu Hành tinh Xanh Xanh,” đúng không bác?
BHX: Đúng rồi, đang nhận đơn, “hứa sẽ hồi âm dù thư đến muộn.”
TT: Vâng bác, muộn còn hơn không.
BHX: Thôi bác vào ngồi thiền tí nhé.
TT: Cháu chào bác ạ!

Các thành viên Hội Phụ nữ Ăn chay Cứu Hành tinh Xanh Xanh mong có ngày sẽ sớm trở thành Hội Phụ nữ Ăn chay Làm đẹp Hành tinh Xanh. Phái đẹp nên thích làm đẹp, nhưng bây giờ con cháu Trưng Trắc Trưng Nhị phải đi cứu các em bé động vật và cứu Mẹ Địa Cầu khỏi vòng biển lửa của khí thải nhà kính do nuôi nông súc lấy thịt. Máu đào của loài vật hãy còn tuôn chảy nên loài người còn xa lối thiên thai.

Cả ngày hôm đó, sau khi vẽ biểu ngữ thật đẹp cho Hội Bô lão Ăn chay, Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp say mê tiếp tục luyện võ. Đến xế chiều, đã quá giờ hẹn, vẫn không nghe tiếng điện thoại di động vang lên và cũng không thấy bóng Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay sang, Thơm Thơm Chiêu Nho lòng không nao núng và óc cũng không nghĩ xa xôi. Nàng vào nhà uống ly sinh tố nhẹ, rửa mặt và tay chân, thay y phục sạch sẽ, rồi cầu nguyện cho quốc thái dân an và cả làng rau muống hữu cơ được thanh bình.

Nhạc:
Người đi đi ngoài phố, 
chiều nắng tắt bên sông
Người đi đi ngoài phố, 

bóng dáng xưa mịt mù...

Kỳ tới: Quách Tĩnh ăn chay, giờ này anh ở đâu?
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...