Vegan and spiritual blogger Đỗ Trúc Thanh points out that in times of conflicts between two warring nations, the most devastating effect of all is that citizens on both sides harbor enmity toward one another. He cites the Buddhist Dharmapada Sutra, chapter 1, verse 5: "For hatred does not cease by hatred at any time: hatred ceases by love, this is an old rule."
Dừng lại
Đỗ Trúc Thanh
Từ sự căng thẳng do tranh chấp, sự đau thương bởi thảm sát giữa hai đất nước, muôn nhà ôm vạn nỗi lo, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Chính lòng hận thù không ngừng lớn lên giữa người dân ở hai đất nước hướng về nhau mới là điều thảm khốc hơn cả, đó thật sự là cái nhân xấu ác sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng đau xót cho cả hai dân tộc.
Các anh chị em thân yêu, xin đừng tiếp tục nuôi dưỡng lòng oán thù sâu nặng ấy nữa, bởi đó mới chính là nhân tố sẽ hủy hoại đất nước của chúng ta; hãy dừng lại sớm, vì lòng oán hận ấy thậm chí đã và đang hủy hoại nghiêm trọng nền văn hóa quý báu của ta rồi.
Chính trị hỗn loạn, kinh tế lung lay, khi cả văn hóa cũng rã rời, đất nước sẽ chẳng còn nền mà đứng vững.
Hãy kiên cường nhưng không khát máu!
Hãy bảo vệ những gì mình trân quý, nhưng chớ nuôi tâm lỗ mãng và ứng xử bạo hành.
Ai cũng không muốn đất nước có chiến tranh, thì mỗi người nên dưỡng tính thiện, nuôi tâm lành. Sự an định nội tâm của mỗi cá nhân sẽ tạo nên sự kiên cường vững mạnh của cả đất nước. Toàn dân ta vững thì nước ta mới sống, sức sống của cả đất nước nằm trong mỗi người dân, như sức khỏe của cơ thể xuất phát từ mỗi tế bào.
Hận thù diệt hận thù
Đời này không thể có
Từ bi diệt hận thù
Là định luật ngàn thu.
(Kinh Pháp Cú)
http://dotructhanh.songanlanh.net/2011/06/14/dung-lai/
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Đẹp Tâm Hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Đẹp Tâm Hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Ngày của Mẹ có từ khi nào?
A brief history of Mother's Day and how students at an high school in China recently kneeled in front of their parents to read their letters of gratitude. Cool!
Ngày của Mẹ có từ khi nào?
CÔNG NHẬT tổng hợp
TT - Để kêu gọi sự tôn vinh của xã hội dành cho những người mẹ, bà Julia Ward Howe - nhà thơ người Mỹ - đã đưa ra bản tuyên ngôn Ngày của Mẹ vào năm 1870.
Tuy nhiên mong muốn này nhanh chóng bị phản bác sau đó bởi nhiều yếu tố khác nhau. Dẫu vậy, hành động của bà Howe đã gây ảnh hưởng lớn đến nữ giới trong xã hội Mỹ lúc bấy giờ, đặc biệt là với bà Ann Maria Reeves Jarvis - một nữ giáo viên ở tiểu bang West Virginia.
Bà Maria sau đó cùng người con gái của mình có tên Anna Marie Jarvis từng bước gầy dựng thành công Ngày của Mẹ tại Mỹ sau rất nhiều lần đấu tranh thất bại. Năm 1909, thánh lễ vinh danh người mẹ đã lan rộng tới 46 tiểu bang tại Mỹ và dần ảnh hưởng đến cả hai quốc gia láng giềng là Canada và Mexico.
Vào năm 1914, Ngày của Mẹ được Tổng thống Hoa Kỳ Thomas Woodrow Wilson chấp thuận, chính thức phổ biến trên toàn nước Mỹ.
Hiện nay Ngày của Mẹ được hầu hết quốc gia trên toàn thế giới kỷ niệm với nhiều mốc thời gian khác nhau. Tuy nhiên phổ biến nhất vẫn là vào ngày chủ nhật thứ nhì của tháng 5 (tương tự Ngày của Mẹ ở nước Mỹ).
Tại VN, Ngày của Mẹ đã được các bạn trẻ trong nước đón nhận nồng nhiệt khoảng 10 năm trở lại đây và được biến thành một sự kiện đầy ý nghĩa trong rất nhiều gia đình.
Tờ Global Times đưa tin vào ngày 4-5 vừa qua, tại một trường cấp II ở tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc), toàn bộ học sinh của trường đã đồng loạt quỳ xuống, cầm thư trên tay và đọc to những lời cảm ơn công dưỡng dục của cha mẹ... trước mặt các bậc phụ huynh.
Hoạt động trên bắt nguồn từ ý tưởng của một học sinh trong trường. Ý tưởng này sau đó nhận được phản hồi rất tích cực từ hầu hết học sinh cũng như giáo viên trong trường. Nhà trường đã quyết định thực hiện ý tưởng trên tại trường để giúp học sinh có cơ hội thể hiện tình cảm của mình với gia đình.
http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/436946/Ngay-cua-me-co-tu-khi-nao.html
Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Trái tim, Bộ óc, và Cái lưỡi (Veritas)
Simple words such as "Thank you" and "I'm sorry" help bring softness into our lives.
Trái tim, Bộ óc, và Cái lưỡi
Tác giả: Veritas
Một ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau là sẽ không bao giờ nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Trái tim phát biểu: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết, chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được".
Bộ óc biểu đồng tình: "Vâng, đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt diệu, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng bạc".
Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể, vì thế lưỡi cũng hội ý: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì, tôi sẽ chỉ nói những danh từ chuyên môn, những câu nói văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc, hùng hồn".
Như đã đồng ý, kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi lên lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi sẽ không còn nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Với thời gian, mặt đất trở nên tẻ lạnh như cảnh vật vào mùa đông: Không có lấy một chiếc lá xanh, không còn một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những thửa ruộng khô cằn, nứt nẻ trong những tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông già, bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Ðôi lúc miệng họ vô tình bật phát nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì cười chê, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng này sang miệng khác, từ bộ óc này đến bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng, chúng xuất phát như những chiếc hoa phá tan lớp tuyết giá lạnh để ngoi lên làm đẹp cuộc đời.
Câu chuyện trên không tiết lộ những lời đơn sơ nhỏ bé là gì, nhưng chúng ta có thể đoán: đó có thể là hai chữ: "Xin lỗi!", thốt lên để xin nhau sự tha thứ.
Hay đó là lời chào vắn gọn: "Mạnh giỏi không?" đồng nghĩa với câu hỏi: "Tôi có thể làm gì được cho anh cho chị không?".
Nhất là hai tiếng: "Cám ơn!" thốt lên chân thành từ cửa miệng của những kẻ được giúp đỡ, của những con người mang công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, hay của những vợ chồng trung tín chia sẻ với nhau những ngọt bùi, đắng cay của cuộc sống hoặc của những người được bạn bè đỡ nâng sau những thất bại ê trề hay sau những lần vấp ngã.
Trái tim, Bộ óc, và Cái lưỡi
Tác giả: Veritas
Một ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau là sẽ không bao giờ nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Trái tim phát biểu: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết, chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được".
Bộ óc biểu đồng tình: "Vâng, đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt diệu, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng bạc".
Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể, vì thế lưỡi cũng hội ý: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì, tôi sẽ chỉ nói những danh từ chuyên môn, những câu nói văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc, hùng hồn".
Như đã đồng ý, kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi lên lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi sẽ không còn nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Với thời gian, mặt đất trở nên tẻ lạnh như cảnh vật vào mùa đông: Không có lấy một chiếc lá xanh, không còn một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những thửa ruộng khô cằn, nứt nẻ trong những tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông già, bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Ðôi lúc miệng họ vô tình bật phát nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì cười chê, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng này sang miệng khác, từ bộ óc này đến bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng, chúng xuất phát như những chiếc hoa phá tan lớp tuyết giá lạnh để ngoi lên làm đẹp cuộc đời.
Câu chuyện trên không tiết lộ những lời đơn sơ nhỏ bé là gì, nhưng chúng ta có thể đoán: đó có thể là hai chữ: "Xin lỗi!", thốt lên để xin nhau sự tha thứ.
Hay đó là lời chào vắn gọn: "Mạnh giỏi không?" đồng nghĩa với câu hỏi: "Tôi có thể làm gì được cho anh cho chị không?".
Nhất là hai tiếng: "Cám ơn!" thốt lên chân thành từ cửa miệng của những kẻ được giúp đỡ, của những con người mang công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, hay của những vợ chồng trung tín chia sẻ với nhau những ngọt bùi, đắng cay của cuộc sống hoặc của những người được bạn bè đỡ nâng sau những thất bại ê trề hay sau những lần vấp ngã.
Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Hãy đếm những vì sao
As many stars there are in the sky, God's blessings for us are even more - invisible, immeasurable, and unconditional. Let us count the stars with a grateful heart!
Hãy đếm những vì sao
(Tác giả Veritas)
Trong cuốn truyện thuộc loại tự thuật, một người cha ghi lại câu chuyện và những ý nghĩ sau đây:
Một đêm kia, trong lúc đang đọc báo, tôi nghe đứa con gái bé nhỏ của tôi bảo: "Bố ơi, con sẽ đếm xem trên trời có mấy ngôi sao". Sau đó, tôi nghe giọng nói êm đềm, dễ mến của con tôi bắt đầu đếm: 1, 2, 3, 4... rồi tôi chú tâm vào việc đọc báo, không còn để ý đến những tiếng đếm của nó nữa. Ðến khi đọc xong bài báo, tôi chú ý lắng tai và nghe tiếng đứa con gái tôi vẫn tiếp tục đếm: 223, 224. Ðếm đến đây nó ngừng lại quay sang tôi bảo: "Bố ơi, con không dè trên trời có nhiều sao đến thế".
Nghe con bình luận như trên, tôi chợt nhớ: Thỉnh thoảng tôi cũng thầm nói với Chúa: "Chúa ơi, để con thử đếm xem con đã nhận lãnh bao nhiêu ơn lành Chúa ban". Và càng đếm hình như trái tim tôi càng cảm thấy thổn thức, không phải vì âu sầu nhưng vì bị nhiều hồng ân đè nặng. Và tôi cũng thường bật lên lời bình luận như đứa con gái của tôi: "Lạy Chúa, con không dè đời con có nhiều ơn Chúa đến thế!"
Một trang nhật ký kia cũng mang một nội dung tương tự như những tư tưởng trên: Nếu có ai đưa tôi một đĩa đầy cát và bảo tôi tìm những mảnh sắt bé nhỏ nằm lẫn lộn trên cát, thì với đôi mắt và những ngón tay, tôi khó có lòng tìm ra được những mảnh sắt ấy. Nhưng với một thỏi nam châm tôi có thể dễ dàng và mau lẹ hút ra những vụn sắt nhỏ li ti trộn lẫn trong cát.
Trái tim biết ơn
Một trái tim vô ân có thể so sánh với đôi mắt trần và những ngón tay vụng về của tôi mò mẫm trên đống cát, không tìm ra những ơn lành Thiên Chúa ban. Nhưng với một trái tim biết ơn, có thể so sánh với một thỏi nam châm, tôi có thể lướt nhanh qua mỗi giây phút của một ngày sống và khám phá ra nhiều hồng ân của Thiên Chúa, với một sự khác biệt là những mảnh sắt nhỏ trong đống cát của Thiên Chúa là những vật quý giá hơn vàng.
Nhiều người sống hời hợt nên thấy cuộc đời cũng như những biến cố xảy ra hằng ngày và những cảnh vật chung quanh mang toàn đen tối và vô giá trị như đất cát. Nhưng với những người sống có chiều sâu, các biến cố, những vật chung quanh, dầu tầm thường nhỏ bé đến đâu cũng là dịp để họ suy niệm và dâng lời cảm tạ: Một nụ hoa hồng chớm nở, những tia nắng trinh nguyên của một buổi sáng đẹp trời, một cái bắt tay thông cảm, một cử chỉ tha thứ, một sự giúp đỡ nho nhỏ.
http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20100712/5797
Hãy đếm những vì sao
(Tác giả Veritas)
Trong cuốn truyện thuộc loại tự thuật, một người cha ghi lại câu chuyện và những ý nghĩ sau đây:
Một đêm kia, trong lúc đang đọc báo, tôi nghe đứa con gái bé nhỏ của tôi bảo: "Bố ơi, con sẽ đếm xem trên trời có mấy ngôi sao". Sau đó, tôi nghe giọng nói êm đềm, dễ mến của con tôi bắt đầu đếm: 1, 2, 3, 4... rồi tôi chú tâm vào việc đọc báo, không còn để ý đến những tiếng đếm của nó nữa. Ðến khi đọc xong bài báo, tôi chú ý lắng tai và nghe tiếng đứa con gái tôi vẫn tiếp tục đếm: 223, 224. Ðếm đến đây nó ngừng lại quay sang tôi bảo: "Bố ơi, con không dè trên trời có nhiều sao đến thế".
Nghe con bình luận như trên, tôi chợt nhớ: Thỉnh thoảng tôi cũng thầm nói với Chúa: "Chúa ơi, để con thử đếm xem con đã nhận lãnh bao nhiêu ơn lành Chúa ban". Và càng đếm hình như trái tim tôi càng cảm thấy thổn thức, không phải vì âu sầu nhưng vì bị nhiều hồng ân đè nặng. Và tôi cũng thường bật lên lời bình luận như đứa con gái của tôi: "Lạy Chúa, con không dè đời con có nhiều ơn Chúa đến thế!"
Một trang nhật ký kia cũng mang một nội dung tương tự như những tư tưởng trên: Nếu có ai đưa tôi một đĩa đầy cát và bảo tôi tìm những mảnh sắt bé nhỏ nằm lẫn lộn trên cát, thì với đôi mắt và những ngón tay, tôi khó có lòng tìm ra được những mảnh sắt ấy. Nhưng với một thỏi nam châm tôi có thể dễ dàng và mau lẹ hút ra những vụn sắt nhỏ li ti trộn lẫn trong cát.
Trái tim biết ơn
Một trái tim vô ân có thể so sánh với đôi mắt trần và những ngón tay vụng về của tôi mò mẫm trên đống cát, không tìm ra những ơn lành Thiên Chúa ban. Nhưng với một trái tim biết ơn, có thể so sánh với một thỏi nam châm, tôi có thể lướt nhanh qua mỗi giây phút của một ngày sống và khám phá ra nhiều hồng ân của Thiên Chúa, với một sự khác biệt là những mảnh sắt nhỏ trong đống cát của Thiên Chúa là những vật quý giá hơn vàng.
Nhiều người sống hời hợt nên thấy cuộc đời cũng như những biến cố xảy ra hằng ngày và những cảnh vật chung quanh mang toàn đen tối và vô giá trị như đất cát. Nhưng với những người sống có chiều sâu, các biến cố, những vật chung quanh, dầu tầm thường nhỏ bé đến đâu cũng là dịp để họ suy niệm và dâng lời cảm tạ: Một nụ hoa hồng chớm nở, những tia nắng trinh nguyên của một buổi sáng đẹp trời, một cái bắt tay thông cảm, một cử chỉ tha thứ, một sự giúp đỡ nho nhỏ.
http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20100712/5797
Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Vẻ đẹp và tình yêu
Love brings beauty into life.
Vẻ đẹp và tình yêu
Nguồn: "Bí mật tình yêu" - First News và NXB Trẻ
Nguyên tác "Born for Love" của Tiến sĩ Leo Buscaglia
Dẫu đang trong cuộc hành trình vòng quanh thế giới để kiếm tìm cái đẹp, chúng ta vẫn phải từng ngày hoàn thiện bản thân mình, hoặc sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nó.
~ Ralph Waldo Emerson
Có một sự thật hiển nhiên là tình yêu đem lại vẻ đẹp cho cuộc sống. Và cái đẹp, đến lượt mình, luôn luôn hỗ trợ tình yêu, tạo cho tình yêu thêm nhiều thi vị.
Khi có tình yêu, con người trở nên tốt hơn, đẹp hơn trong cuộc sống. Điều đó đã được minh chứng nhiều lần đến mức chúng ta không thể nào chối cãi được. Tình yêu đã từng cứu vớt biết bao mảnh đời lầm lạc, đưa bước con người tránh khỏi vết bùn nhơ tội lỗi. Nó nâng con người lên một tầm cao mới, hướng chúng ta tới sự thánh thiện, hoàn hảo. Tình yêu - tự bản thân nó đã là một vẻ đẹp tuyệt mỹ, và vì thế, nó mang lại cho cuộc sống một vẻ đẹp phong phú, kỳ diệu ngay cả trong những điều bình thường nhất.
Tình yêu làm những thứ tầm thường trở nên sống động. Tình yêu làm chúng ta có ý thức hơn, tâm trí bay bổng hơn, làm cho trái tim giàu cảm xúc hơn, tâm hồn lãng mạn hơn. Vẻ đẹp được cảm nhận, nâng niu và sẻ chia - đó là những thông điệp của tình yêu.
Vẻ đẹp và tình yêu
Nguồn: "Bí mật tình yêu" - First News và NXB Trẻ
Nguyên tác "Born for Love" của Tiến sĩ Leo Buscaglia
Dẫu đang trong cuộc hành trình vòng quanh thế giới để kiếm tìm cái đẹp, chúng ta vẫn phải từng ngày hoàn thiện bản thân mình, hoặc sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nó.
~ Ralph Waldo Emerson
Có một sự thật hiển nhiên là tình yêu đem lại vẻ đẹp cho cuộc sống. Và cái đẹp, đến lượt mình, luôn luôn hỗ trợ tình yêu, tạo cho tình yêu thêm nhiều thi vị.
Khi có tình yêu, con người trở nên tốt hơn, đẹp hơn trong cuộc sống. Điều đó đã được minh chứng nhiều lần đến mức chúng ta không thể nào chối cãi được. Tình yêu đã từng cứu vớt biết bao mảnh đời lầm lạc, đưa bước con người tránh khỏi vết bùn nhơ tội lỗi. Nó nâng con người lên một tầm cao mới, hướng chúng ta tới sự thánh thiện, hoàn hảo. Tình yêu - tự bản thân nó đã là một vẻ đẹp tuyệt mỹ, và vì thế, nó mang lại cho cuộc sống một vẻ đẹp phong phú, kỳ diệu ngay cả trong những điều bình thường nhất.
Tình yêu làm những thứ tầm thường trở nên sống động. Tình yêu làm chúng ta có ý thức hơn, tâm trí bay bổng hơn, làm cho trái tim giàu cảm xúc hơn, tâm hồn lãng mạn hơn. Vẻ đẹp được cảm nhận, nâng niu và sẻ chia - đó là những thông điệp của tình yêu.
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Tình yêu và lòng vị tha
Love is for giving and love is forgiving.
Yêu là tha thứ.
~ La Rochefoucauld
Tình yêu và lòng vị tha
Nguồn: "Bí mật tình yêu" - First News và NXB Trẻ
Nguyên tác "Born for Love" của tiến sĩ Leo Buscaglia
Một trong những điều mà người lớn không bao giờ được như con trẻ, đó là lòng vị tha. Trẻ con hay cãi nhau, những giận hờn diễn ra như cơm bữa - nhưng đó cũng là cách chúng ta cần phải học.
Chúng không ngần ngại bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ của mình. Trong lòng một đứa trẻ nghĩ gì, nó sẽ nói ra ngay với bạn của mình. Trong thế giới trẻ con không có những tích tụ giận hờn, không có những lỗi lầm được ghim sâu chờ ngày bùng nổ. Hai đứa trẻ giận nhau thật đấy, nhưng chỉ trong thoáng chốc, ta thấy chúng lại tay trong tay, cười nói vui vẻ hồn nhiên. Có được điều kỳ diệu đó là bởi vì chúng dễ dàng tha thứ cho nhau.
Trẻ con không suy tư, không tổn thương lòng tự trọng, không trách mắng, không moi móc chuyện cũ, không buộc tội lẫn nhau. Khi đã nói ra hết nỗi bực bội của mình, mọi chuyện đối với chúng như chưa hề xảy ra. Thân ái trở lại với bạn mình, lại nắm tay, chơi đùa - với chúng chỉ đơn giản như trở bàn tay. Tấm lòng trẻ con quả thật như những trang giấy trắng, không gợn một vết đen giận hờn, không một dấu ấn ghen ghét.
Càng trưởng thành, con người càng có nhiều đố kỵ, tự ái và cố chấp. Chúng ta đặt cái tôi của mình lên hàng đầu, trở thành những tay cự cãi chuyên nghiệp, luôn khăng khăng giành lẽ phải về mình để bảo vệ cái tôi to lớn đó. Tham vọng phải thắng trong mọi trận chiến khiến ta càng như những con thiêu thân lao vào mọi cuộc tranh đua. Nếu chẳng may thất bại, ta lập tức vạch kế hoạch phục thù.
Sự khác nhau đó giữa người lớn và con trẻ là lý do vì sao chúng ta không bao giờ có được những ngày đùa chơi vô tư, hết mình như chúng. Chúng ta chỉ là những người lớn tội nghiệp nhìn về tuổi thơ với mọi ước ao, hối tiếc mà chẳng biết cách nào để thoát ra khỏi cái lưới mà ta đã tự giăng cho chính bản thân mình.
Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Khi chân lý là lý do để con người ganh ghét (Minh Chánh Toàn)
A Buddhist 11th grader re-examined his own heart toward his "proselytizing" Christian teacher. "When Truth is the reason for people to harbor envy and hatred" is the title of his insightful and moving essay. He says whatever we do, do it with love. Everything must come from a place of love; that is the most ordinary truth, the most universal truth, and also the noblest truth. Wow!
Khi chân lý là lý do để con người ganh ghét
Minh Chánh Toàn
Chân lý luôn là thứ mà loài người tìm kiếm. Bởi chân lý là con đường dẫn đến sự hạnh phúc của con người. Không ai có thể sống vui nếu bị chôn vùi trong mù quáng và những thành kiến sai lầm.
Từ đó, tùy theo niềm tin, sở trường hay thiên hướng mà con người tự tìm ra cho mình một chân lý khác nhau để sống. Người thì tin vào khoa học, người thì tin vào tôn giáo, người thì theo chủ nghĩa này, kẻ thì theo học thuyết nọ. Và khi con người đã tin vào nhiều thứ “chân lý” khác nhau, họ sẽ dễ quên đi những chân lý rất nhỏ nhặt và chung đồng. Từ đó, chữ “Chân lý” đúng nghĩa chẳng còn công năng như định nghĩa ban đầu – đó là mang lại Hạnh phúc.
Câu truyện xảy ra trong năm lớp 11 của tôi. Hay nói cách khác, là vừa mới xảy ra chỉ một vài giờ tại trường!
Tôi là một người Phật Tử siêng năng, có một cơ số thời gian đến chùa khá là lớn. Từ ngày học được giáo lý của Đức Phật, thì cũng như đã giới thiệu ở trên, tôi hoàn toàn tin và đi theo lời Phật dạy. Vì với tôi, đó là chân lý bất di bất dịch của vũ trụ, và có khả năng đem lại hạnh phúc, thánh thiện vô biên cho con người.
Song trên lý thuyết là thế! Thật sự, tôi có một cơ số tình yêu thương và hiểu biết là… ít ỏi. Và bằng chứng là câu chuyện tôi sắp kể, câu chuyện liên quan tới người giáo viên dạy Giáo Dục Công Dân của lớp tôi.
Tôi là một người học sinh ngoan theo kiểu “chuẩn”, mặc dù học không giỏi lắm! Tôi luôn đi học về nhà đúng giờ, làm bài tập đầy đủ, đôi khi tới trường hơi trễ một chút… Mà không sao! Trong lớp, tôi khá là hòa đồng vui vẻ với bạn bè, với thầy cô thì tôi luôn cúi đầu chào kính cẩn và dạ thưa cẩn trọng… Tóm lại, là một người học sinh mang một vẻ đẹp rất là “truyền thống”! Cho tới một ngày, người cô Giáo Dục Công Dân đó đã phá vỡ kỷ lục đó…
Năm lớp 10, trong bài học về Nguồn Gốc của xã hội loài người, cô GDCD đó đã mạnh dạn phát biểu là “Đức Chúa Trời đã tạo ra loài người, tạo ra thế giới trong 7 ngày…”.
Với người Phật tử, tôi hoàn toàn phủ nhận ý kiến đó và hết sức…. khó chịu vì cái cách mà cô truyền đạo lộ liễu như thế. Hoàn toàn không có trong sách giáo khoa!
Rồi tới dịp Noel, cổ lại ca ngợi Đấng Christ trước lớp và cho là đó là ngày quan trọng nhất của toàn thế giới.
Và tình hình mà người cô thay vì “giáo dục” lại đi “giáo hóa” công dân, làm tôi… giận không kềm được suốt 2 năm. Sang lớp 11 thì cô cũng bớt “lộ liễu” hơn một chút, nhưng tóm lại là cũng cái cách “cải đạo” khéo như thế!
Từ đó, tôi có thành kiến với tất cả mọi thái độ và tất cả mọi lời giảng của cô. Mặc dù, xét về trách nhiệm và bổn phận, thì cô làm tròn. Tôi chê cô giảng bài không hay, chỗ này nói không chuẩn, bắt bẻ từng lỗi nhỏ, khi cô giao bài thuyết trình cho nhóm, thì tôi nhất quyết thà 0 điểm chứ chết không làm. Tôi cũng không bao giờ phát biểu trong tiết học ấy, mặc dù cũng phải miễn cưỡng học bài để bù lại điểm 10…
Chung quy lại, là tôi không thích cô ấy và đã có những thái độ ngấm ngầm và sai lầm như trên. Chỉ vì tôi là Phật tử, còn cô là người “ngoại đạo nhiệt tình”!
Rồi cho đến một ngày, chính ra là ngày thứ 7 hôm nay, 26/2, nhóm tôi lên đóng một vở bi hài kịch cho chủ đề bài giảng trong tiết học của cô. Dĩ nhiên là tôi không hợp tác rồi! Tôi ngồi ở dưới xem, trong khi hầu hết cả tổ ai cũng tham gia tiểu phẩm ấy cả. Khi tới một đoạn cao trào trong vở, do bạn diễn viên đóng quá đạt về tâm trạng và cảm xúc khiến cả lớp cùng bùi ngùi. Và trong đó có cô…
Tôi ngồi ở dưới, lén nhìn lên cổ để coi “bả đang làm gì?”, thì thấy cô lau nước mắt…
Và chi tiết mở nút cho câu truyện căng thẳng chỉ diễn ra trong vài giây như vậy.
Tôi bỗng thấy nơi tôi có một niềm xót thương kỳ lạ với người cô đó. Chắc cuộc đời ấy, gương mặt in nhiều khắc khổ ấy, cũng đã trải qua nhiều sóng gió và thăng trầm…
Và từ lúc đó, tôi chẳng còn xem kịch nữa! Tôi phải xem lại một thứ khác, đó chính là trái tim của mình…
Con người vì chân lý để giúp cho mình và đồng loại được hạnh phúc. Nhưng nhiều khi con người hay quên, lại dựa vào chân lý, để chia cắt và thành kiến với nhau, đối xử tệ bạc với nhau.
Cũng vì tôi tin theo đạo Phật, nên tôi mới khó chịu khi thấy cô gián tiếp xúc phạm đến “chân lý” của tôi, đến đạo pháp của tôi…
Tôi lại quên rằng, trong thứ chân lý mà Phật dạy tôi đó, có tình yêu thương không ranh giới và chẳng bến bờ…
Và buổi học hôm ấy, đúng nghĩa là tiết học “Giáo dục công dân”. Với tôi, là để sửa chữa những sai lầm và hẹp hòi trong trái tim của mình. Là con người, ai cũng đáng để ta yêu thương, để ta thương xót, dù họ có đôi khi chẳng cùng chung chí hướng với ta…
Qua bài viết này, tôi muốn gửi gắm đến những người Phật tử nhiệt tâm hộ đạo như tôi. Dù làm gì, hay nghĩ gì hoặc nói gì, cũng phải dựa trên tình người mà hành động. Dẫu biết rằng, người Phật tử là phải quyết tâm, mạnh mẽ truyền bá và bảo vệ giáo pháp, song nếu chúng ta còn ganh ghét và sân si, thì làm sao giúp người khác có niềm tin vào đạo Từ Bi.
Vì thế, dù làm gì cũng phải dựa trên tinh thần yêu thương. Vì yêu thương mà dẻo mềm, nhưng cũng có khi vì yêu thương mà cứng rắn…
Tất cả phải là tình yêu thương…
Và đó là thứ chân lý bình thường nhất, chung đồng nhất và cũng chính ra là cao cả nhất!
26/2/2011
Tất cả phải là tình yêu thương!
http://blog.yume.vn/xem-blog/tan-van-khi-chan-ly-la-ly-do-de-con-nguoi-ganh-ghet.phanhoangnguyen.35D1EBC9.html
Khi chân lý là lý do để con người ganh ghét
Minh Chánh Toàn
Chân lý luôn là thứ mà loài người tìm kiếm. Bởi chân lý là con đường dẫn đến sự hạnh phúc của con người. Không ai có thể sống vui nếu bị chôn vùi trong mù quáng và những thành kiến sai lầm.
Từ đó, tùy theo niềm tin, sở trường hay thiên hướng mà con người tự tìm ra cho mình một chân lý khác nhau để sống. Người thì tin vào khoa học, người thì tin vào tôn giáo, người thì theo chủ nghĩa này, kẻ thì theo học thuyết nọ. Và khi con người đã tin vào nhiều thứ “chân lý” khác nhau, họ sẽ dễ quên đi những chân lý rất nhỏ nhặt và chung đồng. Từ đó, chữ “Chân lý” đúng nghĩa chẳng còn công năng như định nghĩa ban đầu – đó là mang lại Hạnh phúc.
Câu truyện xảy ra trong năm lớp 11 của tôi. Hay nói cách khác, là vừa mới xảy ra chỉ một vài giờ tại trường!
Tôi là một người Phật Tử siêng năng, có một cơ số thời gian đến chùa khá là lớn. Từ ngày học được giáo lý của Đức Phật, thì cũng như đã giới thiệu ở trên, tôi hoàn toàn tin và đi theo lời Phật dạy. Vì với tôi, đó là chân lý bất di bất dịch của vũ trụ, và có khả năng đem lại hạnh phúc, thánh thiện vô biên cho con người.
Song trên lý thuyết là thế! Thật sự, tôi có một cơ số tình yêu thương và hiểu biết là… ít ỏi. Và bằng chứng là câu chuyện tôi sắp kể, câu chuyện liên quan tới người giáo viên dạy Giáo Dục Công Dân của lớp tôi.
Tôi là một người học sinh ngoan theo kiểu “chuẩn”, mặc dù học không giỏi lắm! Tôi luôn đi học về nhà đúng giờ, làm bài tập đầy đủ, đôi khi tới trường hơi trễ một chút… Mà không sao! Trong lớp, tôi khá là hòa đồng vui vẻ với bạn bè, với thầy cô thì tôi luôn cúi đầu chào kính cẩn và dạ thưa cẩn trọng… Tóm lại, là một người học sinh mang một vẻ đẹp rất là “truyền thống”! Cho tới một ngày, người cô Giáo Dục Công Dân đó đã phá vỡ kỷ lục đó…
Năm lớp 10, trong bài học về Nguồn Gốc của xã hội loài người, cô GDCD đó đã mạnh dạn phát biểu là “Đức Chúa Trời đã tạo ra loài người, tạo ra thế giới trong 7 ngày…”.
Với người Phật tử, tôi hoàn toàn phủ nhận ý kiến đó và hết sức…. khó chịu vì cái cách mà cô truyền đạo lộ liễu như thế. Hoàn toàn không có trong sách giáo khoa!
Rồi tới dịp Noel, cổ lại ca ngợi Đấng Christ trước lớp và cho là đó là ngày quan trọng nhất của toàn thế giới.
Và tình hình mà người cô thay vì “giáo dục” lại đi “giáo hóa” công dân, làm tôi… giận không kềm được suốt 2 năm. Sang lớp 11 thì cô cũng bớt “lộ liễu” hơn một chút, nhưng tóm lại là cũng cái cách “cải đạo” khéo như thế!
Từ đó, tôi có thành kiến với tất cả mọi thái độ và tất cả mọi lời giảng của cô. Mặc dù, xét về trách nhiệm và bổn phận, thì cô làm tròn. Tôi chê cô giảng bài không hay, chỗ này nói không chuẩn, bắt bẻ từng lỗi nhỏ, khi cô giao bài thuyết trình cho nhóm, thì tôi nhất quyết thà 0 điểm chứ chết không làm. Tôi cũng không bao giờ phát biểu trong tiết học ấy, mặc dù cũng phải miễn cưỡng học bài để bù lại điểm 10…
Chung quy lại, là tôi không thích cô ấy và đã có những thái độ ngấm ngầm và sai lầm như trên. Chỉ vì tôi là Phật tử, còn cô là người “ngoại đạo nhiệt tình”!
Rồi cho đến một ngày, chính ra là ngày thứ 7 hôm nay, 26/2, nhóm tôi lên đóng một vở bi hài kịch cho chủ đề bài giảng trong tiết học của cô. Dĩ nhiên là tôi không hợp tác rồi! Tôi ngồi ở dưới xem, trong khi hầu hết cả tổ ai cũng tham gia tiểu phẩm ấy cả. Khi tới một đoạn cao trào trong vở, do bạn diễn viên đóng quá đạt về tâm trạng và cảm xúc khiến cả lớp cùng bùi ngùi. Và trong đó có cô…
Tôi ngồi ở dưới, lén nhìn lên cổ để coi “bả đang làm gì?”, thì thấy cô lau nước mắt…
Và chi tiết mở nút cho câu truyện căng thẳng chỉ diễn ra trong vài giây như vậy.
Tôi bỗng thấy nơi tôi có một niềm xót thương kỳ lạ với người cô đó. Chắc cuộc đời ấy, gương mặt in nhiều khắc khổ ấy, cũng đã trải qua nhiều sóng gió và thăng trầm…
Và từ lúc đó, tôi chẳng còn xem kịch nữa! Tôi phải xem lại một thứ khác, đó chính là trái tim của mình…
Con người vì chân lý để giúp cho mình và đồng loại được hạnh phúc. Nhưng nhiều khi con người hay quên, lại dựa vào chân lý, để chia cắt và thành kiến với nhau, đối xử tệ bạc với nhau.
Cũng vì tôi tin theo đạo Phật, nên tôi mới khó chịu khi thấy cô gián tiếp xúc phạm đến “chân lý” của tôi, đến đạo pháp của tôi…
Tôi lại quên rằng, trong thứ chân lý mà Phật dạy tôi đó, có tình yêu thương không ranh giới và chẳng bến bờ…
Và buổi học hôm ấy, đúng nghĩa là tiết học “Giáo dục công dân”. Với tôi, là để sửa chữa những sai lầm và hẹp hòi trong trái tim của mình. Là con người, ai cũng đáng để ta yêu thương, để ta thương xót, dù họ có đôi khi chẳng cùng chung chí hướng với ta…
Qua bài viết này, tôi muốn gửi gắm đến những người Phật tử nhiệt tâm hộ đạo như tôi. Dù làm gì, hay nghĩ gì hoặc nói gì, cũng phải dựa trên tình người mà hành động. Dẫu biết rằng, người Phật tử là phải quyết tâm, mạnh mẽ truyền bá và bảo vệ giáo pháp, song nếu chúng ta còn ganh ghét và sân si, thì làm sao giúp người khác có niềm tin vào đạo Từ Bi.
Vì thế, dù làm gì cũng phải dựa trên tinh thần yêu thương. Vì yêu thương mà dẻo mềm, nhưng cũng có khi vì yêu thương mà cứng rắn…
Tất cả phải là tình yêu thương…
Và đó là thứ chân lý bình thường nhất, chung đồng nhất và cũng chính ra là cao cả nhất!
26/2/2011
Tất cả phải là tình yêu thương!
http://blog.yume.vn/xem-blog/tan-van-khi-chan-ly-la-ly-do-de-con-nguoi-ganh-ghet.phanhoangnguyen.35D1EBC9.html
Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Tình thương xóa tan mọi khoảng cách
"Love dissolves the distance between hearts" - Commentaries by Father Antoine Nguyễn Văn Tiếng on a story about regrettable misunderstanding between two people.
Nguồn: Cánh Đồng Truyền Giáo
Khoảng Cách
(Sưu tầm từ Internet)
Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt, một người phụ nữ mù lòa bước đi chậm chạp trên con đường mòn của một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư. Tay không cầm gậy, lối đi này rất quen thuộc với bà. Bên vệ đường có một cây to, bà rẽ vào đó dường như để trốn cơn nắng hạ dưới bóng mát tàn cây phủ trùm trên một khoảng đất rộng. Có thể bà sẽ nghỉ trưa ở đây như bà đã từng làm như thế sau những buổi đi xin.
Bà đến gần gốc cây. Bà sẽ dựa vào gốc cây để tìm một giấc ngủ yên lành. Bà sẽ cảm thấy hạnh phúc không thua gì một mệnh phụ ngã lưng trên chiếc giường nệm êm ái. Bà đang mơ màng với thứ hạnh phúc lớn lao nhứt mà bà có thể có được, thì bất ngờ bà vấp phải một vật gì, bà chao đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng, thì bà nghe một tràng âm thanh chua chát:
– Ai đó? Bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy? Thứ đồ gì mà sớn sác thế?
– Xin lỗi, xin lỗi! Tôi mù cô ạ! Tôi mù thật! Cho tôi xin lỗi! Xin lỗi cô!
Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.
“Giọng nói thanh thót quá, chắc là cô ấy còn nhỏ lắm, tuổi cỡ con mình là cùng”. Bà nghĩ thế và bà hối hận vì thái độ bất cẩn của mình. Im lặng! Không có tiếng trả lời! Đúng như người phụ nữ suy đoán, tiếng nói phàn nàn gay gắt vừa rồi là của một cô bé trạc tuổi mười bốn mười lăm, có điều bà không biết được rằng, cô bé ấy cũng mù như bà. Cô bé cũng đi xin và dừng chân nghỉ nơi này trước bà.
Cô bé hối hận vì lời nói vừa rồi, cô bé im lặng! Nghe ngóng một lúc, người phụ nữ mù lòa vẫn không nghe một lời nào đáp lại. Bà nói lớn lên một lần nữa:
– Cho tôi xin lỗi nhé! Tôi mù! Tôi mù thật đó!
Rồi bà quay lưng bước đi.
Chợt cô bé gọi lại:
– Nè bà ơi, tôi cho bà một ngàn nè!
Số tiền duy nhất mà cô đang có. Nghe thế, bà rất mừng. Bà mừng vì nghĩ cô bé tha thứ cho mình, hơn là mừng vì nhận được một ngàn đồng. Bà dừng lại, quay ngược chiếc nón lá cũ kỹ đưa về phía tiếng nói. Chợt một chiếc lá vàng rơi vào chiếc nón của bà. Bà tưởng cô bé bỏ tiền vào nón, bà nói:
– Cám ơn cô, cám ơn cô!
Nhưng khi bà thọt tay vào nón lấy tiền, bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc lá khô. Bà lẩm bẩm:
– Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình.
Bà buồn bã quay đi! Trong khi đó, cô bé cầm tờ giấy một ngàn đồng đưa về phía bà chờ đợi bà lấy. Nhưng cô bé lại nghe tiếng bước chân xa dần.
"Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình." Cô bé nghĩ như vậy, và lòng vô cùng buồn bã.
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG
Đọc xong câu chuyện này, tôi chợt nhớ câu nói của một nhà văn nào đó: “Tôi sợ một chiếc lá rơi vô tình làm vỡ ánh trăng vàng trên mặt hồ yên lặng!”. Trong câu chuyện này, chiếc lá vàng không rơi vào mặt hồ yên lặng mà nó rơi vào chiếc nón của một tâm hồn hiền hòa đơn sơ, làm tan vỡ sự yên bình của hai tâm hồn cùng đau khổ. Hai người mù!
Người phụ nữ mù ở đây hiền quá, phải không các bạn! Có thể cuộc đời của bà ta đã gặp nhiều lận đận truân chuyên. Bà phản ứng rất dịu dàng với một cô bé có phần thô lỗ. Cô bé mà lời lẽ có vẻ mất dạy ấy, trong thẳm sâu tâm hồn, vẫn rất đáng yêu. Cô hối hận. Cô không biết nói gì, thậm chí một lời xin lỗi với người mà cô đã quá lời cũng không. Cô bé mù lòa vô học ấy, cần được cảm thông, và người phụ nữ bị xúc phạm ấy đã có lòng bao dung với cô bé. Cô bé đã dùng số tiền mà cô có như một thái độ phục thiện, “làm hòa”, đó không phải là đáng yêu lắm sao! Chỉ tiếc một điều, “chiếc lá vô tình” đã làm hai tâm hồn đơn sơ có một “khoảng cách”! Không còn có thể hiểu nhau!
+ “Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình”. Bà buồn bã quay đi.
+ “Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình”. Cô bé nghĩ như vậy và lòng vô cùng buồn bã!
Cuộc đời có biết bao lần con người hiểu lầm nhau. Thế giới vật chất mênh mông đã đành, thế giới tâm hồn của mỗi người càng bao la hơn nữa. Nên có khi một người đang ở bên cạnh ta, mà vẫn như xa cách nghìn trùng! Ngày nay, khoa học tiến bộ, thế giới ngày một gần nhau hơn, nhưng con người thật sự đã hiểu nhau chưa? "Vô tri bất mộ," không hiểu biết nhau, làm sao thương yêu nhau? ...
Bạn đọc thân mến!
“Bình an cho các con!”. Lời Chúa Giêsu chúc lành cho môn đệ sau khi Ngài phục sinh. Sự bình an đến từ tình yêu cao cả mà Ngài đã xóa tan khoảng cách bằng trái tim bao dung tha thứ trên Thập Giá. Khoảng cách nào xa bằng khoảng cách giữa Trời và Đất? - “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người” (Ga 1, 51).
Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?
- Không có làn ranh nào rõ ràng cả! “Tận nhân lực, tri Thiên mệnh”. Chúng ta phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xóa tan khoảng cách của hận thù, để trái tim lên tiếng tình thương!
“Yêu nhau trăm sự chẳng nề,
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng!” (Ca dao)
Vâng, Tình Thương xóa tan mọi “Khoảng Cách”!
http://lavang.hopto.org/tamletest/NghethuatSong/khoangcach.html
Nguồn: Cánh Đồng Truyền Giáo
Khoảng Cách
(Sưu tầm từ Internet)
Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt, một người phụ nữ mù lòa bước đi chậm chạp trên con đường mòn của một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư. Tay không cầm gậy, lối đi này rất quen thuộc với bà. Bên vệ đường có một cây to, bà rẽ vào đó dường như để trốn cơn nắng hạ dưới bóng mát tàn cây phủ trùm trên một khoảng đất rộng. Có thể bà sẽ nghỉ trưa ở đây như bà đã từng làm như thế sau những buổi đi xin.
Bà đến gần gốc cây. Bà sẽ dựa vào gốc cây để tìm một giấc ngủ yên lành. Bà sẽ cảm thấy hạnh phúc không thua gì một mệnh phụ ngã lưng trên chiếc giường nệm êm ái. Bà đang mơ màng với thứ hạnh phúc lớn lao nhứt mà bà có thể có được, thì bất ngờ bà vấp phải một vật gì, bà chao đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng, thì bà nghe một tràng âm thanh chua chát:
– Ai đó? Bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy? Thứ đồ gì mà sớn sác thế?
– Xin lỗi, xin lỗi! Tôi mù cô ạ! Tôi mù thật! Cho tôi xin lỗi! Xin lỗi cô!
Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.
“Giọng nói thanh thót quá, chắc là cô ấy còn nhỏ lắm, tuổi cỡ con mình là cùng”. Bà nghĩ thế và bà hối hận vì thái độ bất cẩn của mình. Im lặng! Không có tiếng trả lời! Đúng như người phụ nữ suy đoán, tiếng nói phàn nàn gay gắt vừa rồi là của một cô bé trạc tuổi mười bốn mười lăm, có điều bà không biết được rằng, cô bé ấy cũng mù như bà. Cô bé cũng đi xin và dừng chân nghỉ nơi này trước bà.
Cô bé hối hận vì lời nói vừa rồi, cô bé im lặng! Nghe ngóng một lúc, người phụ nữ mù lòa vẫn không nghe một lời nào đáp lại. Bà nói lớn lên một lần nữa:
– Cho tôi xin lỗi nhé! Tôi mù! Tôi mù thật đó!
Rồi bà quay lưng bước đi.
Chợt cô bé gọi lại:
– Nè bà ơi, tôi cho bà một ngàn nè!
Số tiền duy nhất mà cô đang có. Nghe thế, bà rất mừng. Bà mừng vì nghĩ cô bé tha thứ cho mình, hơn là mừng vì nhận được một ngàn đồng. Bà dừng lại, quay ngược chiếc nón lá cũ kỹ đưa về phía tiếng nói. Chợt một chiếc lá vàng rơi vào chiếc nón của bà. Bà tưởng cô bé bỏ tiền vào nón, bà nói:
– Cám ơn cô, cám ơn cô!
Nhưng khi bà thọt tay vào nón lấy tiền, bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc lá khô. Bà lẩm bẩm:
– Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình.
Bà buồn bã quay đi! Trong khi đó, cô bé cầm tờ giấy một ngàn đồng đưa về phía bà chờ đợi bà lấy. Nhưng cô bé lại nghe tiếng bước chân xa dần.
"Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình." Cô bé nghĩ như vậy, và lòng vô cùng buồn bã.
CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ
Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG
Đọc xong câu chuyện này, tôi chợt nhớ câu nói của một nhà văn nào đó: “Tôi sợ một chiếc lá rơi vô tình làm vỡ ánh trăng vàng trên mặt hồ yên lặng!”. Trong câu chuyện này, chiếc lá vàng không rơi vào mặt hồ yên lặng mà nó rơi vào chiếc nón của một tâm hồn hiền hòa đơn sơ, làm tan vỡ sự yên bình của hai tâm hồn cùng đau khổ. Hai người mù!
Người phụ nữ mù ở đây hiền quá, phải không các bạn! Có thể cuộc đời của bà ta đã gặp nhiều lận đận truân chuyên. Bà phản ứng rất dịu dàng với một cô bé có phần thô lỗ. Cô bé mà lời lẽ có vẻ mất dạy ấy, trong thẳm sâu tâm hồn, vẫn rất đáng yêu. Cô hối hận. Cô không biết nói gì, thậm chí một lời xin lỗi với người mà cô đã quá lời cũng không. Cô bé mù lòa vô học ấy, cần được cảm thông, và người phụ nữ bị xúc phạm ấy đã có lòng bao dung với cô bé. Cô bé đã dùng số tiền mà cô có như một thái độ phục thiện, “làm hòa”, đó không phải là đáng yêu lắm sao! Chỉ tiếc một điều, “chiếc lá vô tình” đã làm hai tâm hồn đơn sơ có một “khoảng cách”! Không còn có thể hiểu nhau!
+ “Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình”. Bà buồn bã quay đi.
+ “Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình”. Cô bé nghĩ như vậy và lòng vô cùng buồn bã!
Cuộc đời có biết bao lần con người hiểu lầm nhau. Thế giới vật chất mênh mông đã đành, thế giới tâm hồn của mỗi người càng bao la hơn nữa. Nên có khi một người đang ở bên cạnh ta, mà vẫn như xa cách nghìn trùng! Ngày nay, khoa học tiến bộ, thế giới ngày một gần nhau hơn, nhưng con người thật sự đã hiểu nhau chưa? "Vô tri bất mộ," không hiểu biết nhau, làm sao thương yêu nhau? ...
Bạn đọc thân mến!
“Bình an cho các con!”. Lời Chúa Giêsu chúc lành cho môn đệ sau khi Ngài phục sinh. Sự bình an đến từ tình yêu cao cả mà Ngài đã xóa tan khoảng cách bằng trái tim bao dung tha thứ trên Thập Giá. Khoảng cách nào xa bằng khoảng cách giữa Trời và Đất? - “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người” (Ga 1, 51).
Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?
- Không có làn ranh nào rõ ràng cả! “Tận nhân lực, tri Thiên mệnh”. Chúng ta phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xóa tan khoảng cách của hận thù, để trái tim lên tiếng tình thương!
“Yêu nhau trăm sự chẳng nề,
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng!” (Ca dao)
Vâng, Tình Thương xóa tan mọi “Khoảng Cách”!
http://lavang.hopto.org/tamletest/NghethuatSong/khoangcach.html
Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Cho và Nhận - It is more blessed to give than to receive
A story about giving. Please scroll down for English.
With love ~
Cho và Nhận
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm bên vệ đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng nấp vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi để giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về."
It is more blessed to give than to receive
A young man, a student in one of the universities, was one day taking a walk with a professor, who was commonly called "the students' friend" for his kindness towards the students.
As they went along, they saw lying in the path a pair of old shoes, which they supposed to belong to a poor man who was employed in a field close by and who had nearly finished his day's work.
The student turned to the professor, saying: "Let us play the man a trick: we will hide his shoes, conceal ourselves behind those bushes, and wait to see his perplexity when he cannot find them."
"My young friend," answered the professor, "we should never amuse ourselves at the expense of the poor. But you are rich, and may give yourself a much greater pleasure by means of the poor man. Put a coin into each shoe, and then we will hide ourselves and watch how the discovery affects him."
The student did so, and they both placed themselves behind the bushes close by.
The poor man soon finished his work and walked across the field to the path where he had left his coat and shoes. While putting on his coat he slipped his foot into one of his shoes; feeling something hard, he stooped down to see what it was and found the coin.
Astonishment and wonder were seen upon his countenance. He gazed upon the coin, turned it round, and looked at it again and again. He then looked around him on all sides, but no person was to be seen. He now put the money into his pocket and proceeded to put on the other shoe; but his surprise was doubled upon finding another coin.
His feelings overcame him; he fell upon his knees, looked up to Heaven and uttered aloud a fervent thanksgiving, in which he spoke of his wife, sick and helpless, and his children without bread, whom the timely bounty, from some unknown hand, would save from perishing.
The student stood there deeply affected, and his eyes filled with tears. "Now," said the professor, "are you not much better pleased than if you had played your intended trick?"
The young man replied, "You have taught me a lesson which I will never forget. I feel now the truth of those words, which I never understood before: It is more blessed to give than to receive."
Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Bao la lòng mẹ
A mother's love is boundless and forever... In commemoration of the 100th anniversary of International Women's Day, March 8 (1911-2011)
Bao la lòng mẹ
Nguồn: Tố Trâm / Người Lao Động
Ngày 07/03/2011
Cao thượng, bao dung
Với pháp luật và xã hội, họ là những người phạm tội tày trời, khó nhận được sự thứ tha, thậm chí đáng trăm lần chết.
Nhưng đối với những người mẹ, dù con bất hiếu hay phạm tội ác, dù xã hội lên án, phỉ nhổ, thì vẫn là đứa con mà họ mang nặng đẻ đau, bón từng muỗng sữa, miếng cháo, hạnh phúc khi nhìn con lớn lên từng ngày. Vậy nên, họ đủ sức vượt qua bao khó khăn, nghiệt ngã, đủ sức thứ tha và tiếp tục hy vọng...
Tiếc rằng, đến khi các bị cáo cảm nhận được sự hy sinh tuyệt đối của mẹ qua cái dáng tất tả ngược xuôi, những giọt nước mắt mặn đắng trên gương mặt héo hắt; hiểu được nỗi đau mình đã gieo cho đấng sinh thành, muốn làm gì đó để xin lỗi thì có khi đã quá muộn màng.
* * *
Đến tòa từ sáng sớm; xách theo lỉnh kỉnh đồ ăn, thức uống; tất tả chạy theo chiếc xe bít bùng để được nhìn và gọi tên con; khóc nức nở bởi mức án mà con phải chịu. Đó là mẫu số chung của các bà mẹ của bị cáo. Với những bà mẹ có con mang án chung thân, tử hình, nỗi đau đó còn nhân lên bội phần...Cạn nước mắt vì con
Bà ngồi ở hàng ghế sau cùng, chắp hai bàn tay trước ngực, khép mắt, miệng lẩm nhẩm và rồi hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi khi vị công tố đề nghị mức án tử hình cho bị cáo, là con của bà, bởi hai tội giết người, cướp tài sản.
“Nó sợ và hối hận lắm rồi. Mong sao ơn trên phù hộ cho nó được thoát chết lần này, chắc chắn không bao giờ nó dám làm gì sai trái nữa đâu”, bà nghẹn ngào mở đầu câu chuyện khi tôi hỏi thăm trong khi chờ tòa nghị án. “Chúng tôi nghèo lắm nhưng cũng biết dạy con không được vi phạm pháp luật. Nó hiền lành, lối xóm ai cũng biết. Cũng chịu khó xuống tận Bình Dương làm ăn... Bữa nghe tin nó bị công an bắt, tôi cứ nghĩ nó chạy xe sao đó chứ có ngờ đâu vì thiếu nợ bạn bè, nó lại làm cái chuyện như vậy...” - bà nói tiếp, rồi bất ngờ hỏi tôi: “Tòa tuyên xong rồi, mình có xin được không vậy cô? Nó mới 20 tuổi thôi...”.
Tòa tuyên án tử hình, vợ chồng bà đứng bần thần mãi trước cửa phòng xử. Trông thấy tôi, bà quệt nước mắt, kéo tay tôi, cuống quýt: “Nãy tòa nói làm đơn kháng cáo nhưng nó không biết chữ thì sao hả cô? Tiền không có để thuê luật sư, tôi phải đi đâu để nhờ người ta làm giùm bây giờ?”. Không đành lòng trước nỗi lo lắng đến thắt lòng của một người mẹ, sau khi hướng dẫn bà đến gặp thư ký phiên tòa để liên hệ, tôi đã ghi lại số điện thoại của mình để bà tiện liên lạc khi cần.
Vậy rồi, ngày đầu tiên của năm 2011, bà điện thoại cho tôi, khóc òa: “Cô ơi, phúc thẩm họ đã bác đơn rồi. Người ta nói chỉ trong hạn 7 ngày sau khi tòa tuyên án phải làm đơn gửi Chủ tịch nước xin ân xá nhưng lại trúng những ngày nghỉ lễ, họ có tính không? Phải làm sao để cứu nó bây giờ?”. Tôi điện thoại cho một luật sư để nhờ chị tư vấn, hướng dẫn cách gửi đơn, chị sốt sắng nhận lời. Nghe tôi nói, bà mừng rỡ, rối rít cảm ơn.
Nhưng rồi không lâu sau đó... “Cô ơi, tôi nghe người ta nói Chủ tịch nước đã bác đơn xin ân xá của nó. Hết cách rồi...” - bà nức nở trong điện thoại. Cảm nhận nỗi đau như muối xát kim châm của bà nhưng tôi cũng không biết phải làm gì hơn. Pháp luật phải thực thi nhiệm vụ của nó để thiết lập trật tự xã hội. Chỉ thương cho những người mẹ như bà, vất vả nuôi con chưa một ngày được đáp đền công ơn sinh thành và nuôi dưỡng đã lại khóc cạn nước mắt vì con.
Những khoảng lặng đau đớn
HĐXX chấp nhận kháng cáo, bị cáo được thoát án tử hình. Chỉ nghe bấy nhiêu, người mẹ đã sụp xuống lạy HĐXX. Trước đó, trong khi chờ nghị án, bà thắc thỏm hết đứng lại ngồi, hết nhìn con đang cúi đầu sau vành móng ngựa lại lặng lẽ khóc. Rồi trong khi tòa tuyên đọc bản án, bà cứ chắp tay trước ngực, hồi hộp lắng nghe từng con chữ để rồi vỡ òa niềm vui trước quyết định cuối cùng của HĐXX. Đứa con trai bà mang nặng đẻ đau, từng là niềm tự hào của bà, điểm tựa tinh thần để bà có thể vượt qua những trận đòn roi sau mỗi cơn say của chồng, đã được sống.
Bà chỉ cần có thế cũng đủ bù đắp cho những tháng ngày đớn đau, vật vã khi con phạm tội tày đình: giết cha; đủ để bà sống nốt quãng đời còn lại dù chẳng mong gì được con đáp đền. Suốt hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, ngoài nước mắt không ngừng tuôn rơi, người ta còn chứng kiến nỗi đớn đau, chua xót của bà khi buộc phải kể tội chồng, nhận hết trách nhiệm về mình với hy vọng đó là những tình tiết để có thể được xem xét giảm nhẹ. “Hễ say là ông ấy đánh đập vợ con. Tôi thì cứ nhẫn nhục chịu đựng khiến con cái bị ức chế mà không biết. Lần đó, nó không kiềm chế được... Xin tòa thương tình...” - bà nghẹn ngào.
Cách đây không lâu, tôi chứng kiến cảnh một bà mẹ đã hoảng loạn và ngất xỉu khi đứa con trai lớn bị bác kháng cáo, y án tử hình về hai tội giết người, cướp tài sản. Bất lực nhìn cảnh mẹ đau đớn bởi hậu quả do mình gây ra, bị cáo tấm tức khóc và thảm thiết gọi: “Mẹ ơi!”. Nhưng tiếng gọi ấy rơi vào khoảng trống chơi vơi, người mẹ đã không thể nghe được. Tôi được em của bị cáo kể lại rằng trước khi xử sơ thẩm, để cầu xin ơn trên phù hộ cho con trai, người mẹ đã cạo đầu, ăn chay.
Lần đó, cấp sơ thẩm tuyên án tử, bà ngất xỉu và nằm viện cả tuần vì lên cơn đau tim. Phiên phúc thẩm, sợ bệnh tim bộc phát, các con không cho đi nhưng bà kiên quyết đòi đi để được nhìn mặt con. Họ đành phải chiều theo, để rồi vừa lo lắng cho anh trai vừa hồi hộp dõi theo sắc mặt của mẹ vì sợ một lần nữa bà lại không chịu đựng nổi... Hình ảnh cuối cùng sau phiên tòa là những bước chân luống cuống, vấp ngã liên tục của các con bà khi vừa gọi xe đưa mẹ đi cấp cứu vừa cuống quýt xoa dầu; vuốt khuôn ngực thoi thóp của mẹ. Còn bà thì lịm dần đi như chẳng còn thiết sống...
http://nld.com.vn/2011030710353152p0c1019/bao-la-long-me.htm
Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Thư Báo Của Cha (Memo from God)
Some of you might have seen "Memo from God" in various versions, one of which can be found from www.smilegodlovesyou.org/guidelines.html. Here we're translating for Vietnamese readers. Timeless principles of faith, kindness, trust, and love transcend religious "borders," for in reality, we are of the same essence.
Bản tiếng Anh: www.smilegodlovesyou.org/guidelines.html
VietNamAnChay.com chuyển ngữ
Thư báo của Cha
Ngày tháng năm: Hôm nay
Người nhận: Con
Người gửi: Cha
Về việc: Con
Tài liệu tham khảo: Đời con
Hướng dẫn để theo 10 Lời Khuyên của Cha
Ngay từ bây giờ, nên biết rằng có những điều con cần phải thay đổi trong cuộc đời của con.
Những điều đó cần phải hoàn tất để Ta có thể làm tròn lời hứa mang đến cho con an bình và hạnh phúc trong đời này.
Ta cần sự hợp tác tuyệt đối của con và xin thứ lỗi nếu có điều chi bất tiện, nhưng dù sao thì Ta cũng đã làm rất nhiều rồi, nên điều này có lẽ rất nhỏ nhoi để yêu cầu nơi con. Cám ơn con...
~ Cha của con
1. ĐỪNG LO LẮNG NỮA:
Đời cho con nhiều cay đắng, rồi giờ đây con ngồi đó lo lắng.
Phải chăng con đã quên là Ta đang ở đây để mang mọi gánh nặng cho con?
2. GHI VÀO DANH SÁCH:
Con có việc gì phải làm hoặc cần chăm sóc?
Hãy ghi vào danh sách việc cần làm.
Không... không phải danh sách của con.
Mà là danh sách của Ta.
Hãy để Ta là người chăm sóc cho các vấn đề.
Ta không thể giúp cho đến khi nào con giao lại cho Ta.
Cho dù danh sách làm việc của Ta dài, nhưng dù sao Ta cũng là... Cha!
Ta có thể chăm lo cho bất cứ những gì con đặt trong tay Ta.
Thật vậy, Ta chăm sóc rất nhiều thứ cho con, đến nỗi con cũng không biết đến!
3. HÃY TIN TA:
Một khi con đã giao gánh nặng cho Ta rồi, thì đừng cố lấy lại!
Hãy tin tưởng nơi Ta.
Hãy có niềm tin rằng Ta sẽ chăm sóc cho mọi nhu cầu, mọi khó khăn và thử thách của con.
Con có vấn đề với con cái à? Hãy ghi vào danh sách của Ta.
Rắc rối với tiền bạc ư? Hãy ghi vào danh sách của Ta.
Muộn phiền với tình cảm vui buồn bất chợt? Hãy vì Ta, ghi vào danh sách của Ta.
Ta muốn giúp con. Điều duy nhất con cần phải làm là hỏi.
4. ĐỂ YÊN:
Đừng thức giấc một sáng đẹp trời rồi tuyên bố: “Ồ, mình cảm thấy mạnh rồi đây. Mình có thể tự giải quyết từ giờ phút này.”
Con có nghĩ tại sao bây giờ con lại mạnh hơn?
Đơn giản thôi.
Con giao cho Ta gánh nặng của con, Ta chăm sóc cho các vấn đề, thế thì con đừng cố lấy lại.
Ta cũng khôi phục lại sức mạnh giúp con và che chở cho con trong sự an bình của Ta.
Con không biết rằng nếu Ta trả lại những rắc rối đó cho con, con sẽ trở về ngay lúc bắt đầu?
Hãy để tất cả cho Ta và quên đi.
5. HÃY NÓI CHUYỆN VỚI TA:
Ta muốn con quên rất nhiều điều.
Quên những gì làm cho con điên đảo.
Quên mọi lo âu và bực bội.
Nhưng có một điều Ta muốn con đừng bao giờ quên.
Đừng quên nói chuyện với Ta – và hãy nói rất thường xuyên.
Ta yêu con!
Ta muốn nghe tiếng nói của con.
Ta muốn con hãy có Ta trong đời con.
Ta muốn nghe con kể về bạn bè và gia đình con.
Nguyện cầu thật ra chỉ là đàm thoại với Ta.
Ta muốn làm bạn thân thiết nhất của con.
Hãy nói chuyện với Ta hàng ngày.
6. HÃY CÓ ĐỨC TIN:
Ta thấy rất nhiều việc từ bên trên, thấy những gì mà con không thể thấy từ nơi con ở.
Hãy có niềm tin rằng Ta biết những gì Ta đang làm.
Ta kiểm soát được mọi việc, ngay cả khi dường như con không thấy vậy.
Tin Ta đi, con sẽ không thích thấy những gì Ta thấy.
Ta sẽ tiếp tục chăm sóc cho con, bảo vệ con, và đáp ứng nhu cầu của con.
Con chỉ cần đặt đức tin vào nơi Ta.
7. CHIA SẺ:
Khi còn nhỏ, con được dạy nên chia sẻ.
Giờ đây cũng đừng quên rằng luật này vẫn còn hiệu lực.
Chia với những ai bất hạnh hơn con.
Chia sẻ niềm vui của con với những ai cần khích lệ.
Chia tiếng cười của con với những ai từ lâu rồi không được nghe.
Chia nước mắt của con với những ai cần nhỏ lệ.
San sẻ đức tin của con với những ai không có được niềm tin.
8. HÃY KIÊN NHẪN:
Ta đã cố gắng điều chỉnh để con có thể được rất nhiều kinh nghiệm chỉ trong một kiếp.
Từ một đứa bé, con trở thành người lớn, có con cái, đổi sở làm, học nghề, du lịch nhiều nơi, gặp cả ngàn người, và trải nghiệm rất nhiều.
Sao con có thể thiếu kiên nhẫn với Ta khi con nghĩ rằng Ta giải quyết các vấn đề trong danh sách của Ta chậm hơn một chút so với kỳ vọng của con?
Hãy kiên nhẫn – Hãy chờ Ta.
Hãy tin vào sự chọn lựa thời điểm của Ta, bởi lúc nào thời điểm của Ta cũng hoàn mỹ.
Có thể con nghĩ rằng Ta chậm, nhưng hãy nhớ rằng Ta không bao giờ trễ.
Ta ghi nhớ những gì tốt nhất cho con và Ta biết khi nào là đúng lúc, đúng thời.
9. HÃY TỬ TẾ:
Hãy tử tế với người khác, bởi ai cũng đang tranh đấu với một điều gì đó, và Ta thương họ cũng như Ta thương con.
Có thể họ không ăn mặc giống con, hoặc không nói giống con, hoặc không sống giống như con, nhưng Ta vẫn thương họ.
Ta yêu thương mọi sáng tạo của Ta.
Hãy vì Ta mà hòa thuận với nhau.
Ta tạo ra tất cả đều khác nhau trong một cách nào đó.
Nếu tất cả đều giống y như nhau thì buồn tẻ lắm.
10. HÃY THƯƠNG CHÍNH MÌNH:
Ta thương con nhiều vô kể, thế sao con không thương được chính con?
Ta tạo ra con chỉ vì một lý do duy nhất - để là tình thương và để được thương.
Ta là Thượng Đế của Tình Thương.
Hãy thương Ta.
Thương láng giềng của con.
Nhưng cũng thương chính con nữa.
Tim Ta đau nhói khi Ta thấy con không thương chính con.
Con vô cùng quý giá đối với Ta; đừng bao giờ quên điều đó.
Ta đã tạo ra con để con trở thành một người đặc biệt...
Tái bút: Ta thương con.
Bản tiếng Anh: www.smilegodlovesyou.org/guidelines.html
VietNamAnChay.com chuyển ngữ
Thư báo của Cha
Ngày tháng năm: Hôm nay
Người nhận: Con
Người gửi: Cha
Về việc: Con
Tài liệu tham khảo: Đời con
Hướng dẫn để theo 10 Lời Khuyên của Cha
Ngay từ bây giờ, nên biết rằng có những điều con cần phải thay đổi trong cuộc đời của con.
Những điều đó cần phải hoàn tất để Ta có thể làm tròn lời hứa mang đến cho con an bình và hạnh phúc trong đời này.
Ta cần sự hợp tác tuyệt đối của con và xin thứ lỗi nếu có điều chi bất tiện, nhưng dù sao thì Ta cũng đã làm rất nhiều rồi, nên điều này có lẽ rất nhỏ nhoi để yêu cầu nơi con. Cám ơn con...
~ Cha của con
1. ĐỪNG LO LẮNG NỮA:
Đời cho con nhiều cay đắng, rồi giờ đây con ngồi đó lo lắng.
Phải chăng con đã quên là Ta đang ở đây để mang mọi gánh nặng cho con?
2. GHI VÀO DANH SÁCH:
Con có việc gì phải làm hoặc cần chăm sóc?
Hãy ghi vào danh sách việc cần làm.
Không... không phải danh sách của con.
Mà là danh sách của Ta.
Hãy để Ta là người chăm sóc cho các vấn đề.
Ta không thể giúp cho đến khi nào con giao lại cho Ta.
Cho dù danh sách làm việc của Ta dài, nhưng dù sao Ta cũng là... Cha!
Ta có thể chăm lo cho bất cứ những gì con đặt trong tay Ta.
Thật vậy, Ta chăm sóc rất nhiều thứ cho con, đến nỗi con cũng không biết đến!
3. HÃY TIN TA:
Một khi con đã giao gánh nặng cho Ta rồi, thì đừng cố lấy lại!
Hãy tin tưởng nơi Ta.
Hãy có niềm tin rằng Ta sẽ chăm sóc cho mọi nhu cầu, mọi khó khăn và thử thách của con.
Con có vấn đề với con cái à? Hãy ghi vào danh sách của Ta.
Rắc rối với tiền bạc ư? Hãy ghi vào danh sách của Ta.
Muộn phiền với tình cảm vui buồn bất chợt? Hãy vì Ta, ghi vào danh sách của Ta.
Ta muốn giúp con. Điều duy nhất con cần phải làm là hỏi.
4. ĐỂ YÊN:
Đừng thức giấc một sáng đẹp trời rồi tuyên bố: “Ồ, mình cảm thấy mạnh rồi đây. Mình có thể tự giải quyết từ giờ phút này.”
Con có nghĩ tại sao bây giờ con lại mạnh hơn?
Đơn giản thôi.
Con giao cho Ta gánh nặng của con, Ta chăm sóc cho các vấn đề, thế thì con đừng cố lấy lại.
Ta cũng khôi phục lại sức mạnh giúp con và che chở cho con trong sự an bình của Ta.
Con không biết rằng nếu Ta trả lại những rắc rối đó cho con, con sẽ trở về ngay lúc bắt đầu?
Hãy để tất cả cho Ta và quên đi.
5. HÃY NÓI CHUYỆN VỚI TA:
Ta muốn con quên rất nhiều điều.
Quên những gì làm cho con điên đảo.
Quên mọi lo âu và bực bội.
Nhưng có một điều Ta muốn con đừng bao giờ quên.
Đừng quên nói chuyện với Ta – và hãy nói rất thường xuyên.
Ta yêu con!
Ta muốn nghe tiếng nói của con.
Ta muốn con hãy có Ta trong đời con.
Ta muốn nghe con kể về bạn bè và gia đình con.
Nguyện cầu thật ra chỉ là đàm thoại với Ta.
Ta muốn làm bạn thân thiết nhất của con.
Hãy nói chuyện với Ta hàng ngày.
6. HÃY CÓ ĐỨC TIN:
Ta thấy rất nhiều việc từ bên trên, thấy những gì mà con không thể thấy từ nơi con ở.
Hãy có niềm tin rằng Ta biết những gì Ta đang làm.
Ta kiểm soát được mọi việc, ngay cả khi dường như con không thấy vậy.
Tin Ta đi, con sẽ không thích thấy những gì Ta thấy.
Ta sẽ tiếp tục chăm sóc cho con, bảo vệ con, và đáp ứng nhu cầu của con.
Con chỉ cần đặt đức tin vào nơi Ta.
7. CHIA SẺ:
Khi còn nhỏ, con được dạy nên chia sẻ.
Giờ đây cũng đừng quên rằng luật này vẫn còn hiệu lực.
Chia với những ai bất hạnh hơn con.
Chia sẻ niềm vui của con với những ai cần khích lệ.
Chia tiếng cười của con với những ai từ lâu rồi không được nghe.
Chia nước mắt của con với những ai cần nhỏ lệ.
San sẻ đức tin của con với những ai không có được niềm tin.
8. HÃY KIÊN NHẪN:
Ta đã cố gắng điều chỉnh để con có thể được rất nhiều kinh nghiệm chỉ trong một kiếp.
Từ một đứa bé, con trở thành người lớn, có con cái, đổi sở làm, học nghề, du lịch nhiều nơi, gặp cả ngàn người, và trải nghiệm rất nhiều.
Sao con có thể thiếu kiên nhẫn với Ta khi con nghĩ rằng Ta giải quyết các vấn đề trong danh sách của Ta chậm hơn một chút so với kỳ vọng của con?
Hãy kiên nhẫn – Hãy chờ Ta.
Hãy tin vào sự chọn lựa thời điểm của Ta, bởi lúc nào thời điểm của Ta cũng hoàn mỹ.
Có thể con nghĩ rằng Ta chậm, nhưng hãy nhớ rằng Ta không bao giờ trễ.
Ta ghi nhớ những gì tốt nhất cho con và Ta biết khi nào là đúng lúc, đúng thời.
9. HÃY TỬ TẾ:
Hãy tử tế với người khác, bởi ai cũng đang tranh đấu với một điều gì đó, và Ta thương họ cũng như Ta thương con.
Có thể họ không ăn mặc giống con, hoặc không nói giống con, hoặc không sống giống như con, nhưng Ta vẫn thương họ.
Ta yêu thương mọi sáng tạo của Ta.
Hãy vì Ta mà hòa thuận với nhau.
Ta tạo ra tất cả đều khác nhau trong một cách nào đó.
Nếu tất cả đều giống y như nhau thì buồn tẻ lắm.
10. HÃY THƯƠNG CHÍNH MÌNH:
Ta thương con nhiều vô kể, thế sao con không thương được chính con?
Ta tạo ra con chỉ vì một lý do duy nhất - để là tình thương và để được thương.
Ta là Thượng Đế của Tình Thương.
Hãy thương Ta.
Thương láng giềng của con.
Nhưng cũng thương chính con nữa.
Tim Ta đau nhói khi Ta thấy con không thương chính con.
Con vô cùng quý giá đối với Ta; đừng bao giờ quên điều đó.
Ta đã tạo ra con để con trở thành một người đặc biệt...
Tái bút: Ta thương con.
Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011
Góc Đẹp Tâm Hồn: Bồ Tát Ồn Ào (Vĩnh Hảo)
The title of this essay is "The Noisy Saint." This saint helps remove the dirt inside our home but often goes unappreciated, for when saints do their jobs, beneficiaries are bound to feel temporary disturbance and discomfort. Just remember that those who help us clean up are our good friends.
Bồ Tát Ồn Ào
http://www.vinhhao.info/Tapghi/bo%20tat%20on%20ao.htm
Bồ Tát Ồn Ào
Nhà văn Vĩnh Hảo
Có một vị bồ-tát rất tầm thường ở trong nhà của tôi, nhà của các bạn, nhà của mọi gia đình ở xứ này. Vị bồ-tát ấy cũng có mặt ở các văn phòng, hãng xưởng, bệnh viện, trường học, v.v… từ tư nhân đến công quyền. Ở nơi sang trọng thì ăn mặc gọn ghẽ, hình dáng thon thả, nhẹ nhàng; ở nơi xập xệ thì hơi cồng kềnh, luộm thuộm một chút. Nhưng vẫn cái dáng đó, ai nhìn vào cũng nhận ra.
Bồ-tát thường ẩn mặt chứ không đi nghênh ngang trước đám đông. Thường thì nép mình nơi chỗ kín đáo, nơi phòng tối, hoặc góc xó nào đó. Khi xuất hiện để “hành đạo” thì ồn ào, náo động, làm cho mọi người khó chịu, cho nên bồ-tát vẫn thích chọn những lúc vắng người mới xuất đầu lộ diện. Dù được những người giàu có trang bị cho bồ-tát bằng hình thức đẹp đẽ, gọn nhẹ nhất, và dù đã cố gắng nén tiếng dữ lắm, bồ-tát vẫn luôn là kẻ bị mang tiếng là hiếu động, ồn ào. Mang tiếng như thế, bồ-tát vẫn nhẫn nhục chẳng nói chi. Chưa hề kêu ca than oán, cũng chẳng hề giận dữ hay hờn dỗi ai. Bồ-tát không nói, nhưng khi cất tiếng nói lại chính là lúc làm việc giúp người. Giúp người, nhưng tại sao người lại ít có cảm tình với vị bồ-tát này đến thế? Tại sao người ta đều biết, đều gặp bồ-tát mỗi ngày một lần, hoặc vài ngày một lần, hay mỗi tuần một lần, vậy mà vẫn ít thèm để ý, ít trân trọng sự có mặt cũng như mục đích có mặt của bồ-tát này? Chung qui vì sự đóng góp của bồ-tát tuy khá quan trọng cho đời sống chúng ta, nhưng vẫn là cái gì thứ yếu, không trực tiếp tạo ra lợi tức hay là thứ gì có thể tính đếm, ghi vào sổ sách. Thêm vào đó, thời gian bồ-tát làm việc giúp người lại chính là thời gian ồn ào, đinh tai nhức óc nhất. Gì chứ chuyện ồn ào thì ngay trong những xã hội xô bồ nhộn nhịp cũng không ai ưa thích. Người ta có thể thích nghe những bản nhạc kích động qua hệ thống âm thanh khuếch đại, mở hết volume, phóng ra từ mấy cái loa to tổ tướng, nhưng cũng chỉ trong một cái phòng, một vũ trường, hoặc quán cà-phê nào đó của người Việt ở phố Bolsa, chứ chẳng ai chịu nổi âm thanh rè rè một giọng, ồm ồm một điệu của bồ-tát.
Nói tóm lại là người ta muốn bồ-tát hãy xéo đi chỗ khác, đừng có làm phiền người ta, nhất là khi người ta đang tâm sự (tình yêu, tình nhà, tình nước, tình lận đận, tình cho không…), thảo luận (thời sự, chính trị, kinh tế, tôn giáo…), bàn bạc (áp-phe, vay tiền, chuyện thiên thời hay địa ốc...), lắng nghe (tin tức, thuyết trình, tán gẫu, nói dóc, quảng cáo, ca nhạc…). Người ta cần chú tâm, cần yên tĩnh, cần được ngồi yên một chỗ nào đó, hoặc cần được kẻ khác chú ý trong im lặng, cho nên Bồ-tát xuất hiện chẳng khác nào xua đuổi người ta ra khỏi những khung cảnh thơ mộng và ổn định mà người ta đã chọn lựa. Vậy thì chỗ đứng thích hợp của bồ-tát là một xó, thời gian của bồ-tát là thời gian không người lai vãng.
Chiều lòng những người khó chịu, bồ-tát cam phận, lầm lũi nép vào góc tối, lặng lẽ chờ đợi. Không một lời ta thán. Không tự ái vặt. Cũng không khoác lác kể lể thành tích hoặc tranh công với ai. Chỉ âm thầm chờ đợi thời điểm cần thiết. Khi người ta cần đến, bồ-tát từ nơi tăm tối hăng hái bước ra.
Và đây, những gì bồ-tát đóng góp cho người, cho đời: đi từ đầu nhà đến cuối nhà, chạy từ góc đông qua mé tây, chui xuống gầm giường, rúc vào chân ghế, chân bàn, hùng hục đi tới đi lui, xăng xái lên bắc xuống nam, xoay bên phải quẹo bên trái, không hốc kẹt nào mà không luồn tới, chẳng chỗ khó nào mà bồ-tát bỏ quên. Mồm há thật rộng, chân cuốn như xa luân, lúc tiến lúc thoái, dũng mãnh, kiên cường… chỉ với một ý nguyện to lớn là đón nhận tất cả những ô uế, bụi bặm, rác rưởi của trần gian.
Nguyện rằng dưới bước chân tôi, những gì dơ – xấu sẽ trở thành sạch – đẹp, những gì tanh hôi sẽ biến mất và trở nên thơm tho. Tôi đến với thế gian này, tuy rằng cũng khá làm phiền quý vị nhưng khi tôi rời quý vị để trở về với góc tối của tôi, không gian chung quanh quý vị biến thành cảnh trí thanh khiết, đẹp đẽ, sạch sẽ. Tất cả những gì quý vị trưng bày trang trí trong bất cứ khung cảnh nào, căn phòng nào, dù là trang trí cho nhu cầu thẩm mỹ nghệ thuật hay trưng bày để khoe của, phô trương, đều trở thành vô nghĩa, vô duyên, nếu không có tôi đến để thực hiện ý nguyện và trách nhiệm của tôi. Tôi đến xong rồi đi, chẳng để lại dấu vết gì, nên cũng chẳng ai biết hay nhớ rằng ngay ở những nơi chốn đẹp đẽ sạch sẽ ấy đã có sự xuất hiện tiên phong của tôi. Người ta đến trong cuộc đời này để bày biện và cố tình để lại những dấu vết trong khi tôi đến để xóa dấu vết. Những gì quý, đẹp, sạch, dùng được, đều được ở lại, chỉ riêng tôi là rút vào hậu trường bóng tối. Sẽ không ai còn nhớ đến tôi cho đến khi họ cảm thấy không thể chịu đựng nổi những dấu vết của bụi thời gian và bụi từ đất trời. Nhưng tôi cũng không lấy đây làm điều, vì người ta còn nhớ đến thì ước nguyện của tôi vẫn còn có cơ hội để thực thi: làm sạch cuộc đời. Tôi đã hóa thân và có mặt khắp các nơi chốn bằng nhiều hình thức, kiểu dáng, công dụng, để đáp ứng với thị hiếu và khả năng của mọi thành phần xã hội. Tôi và tất cả các hóa thân khác của tôi tự nguyện thâu nhận tất cả những bụi bặm dơ nhớp của trần gian về phần mình để cuộc sống mọi người được vệ sinh, ít bệnh, ít khổ. Tóm lại, phần dơ - xấu: tôi đón nhận; phần sạch - đẹp: nhường dâng cho mọi người.
Hiểu được ý nguyện cao đẹp một cách âm thầm, lặng lẽ của vị bồ-tát này, hẳn là không ai có thể tưởng tượng được là bồ-tát lại mang tiếng là kẻ ồn ào. Có cái gì trái ngược giữa ý nguyện và danh xưng của vị bồ-tát này. Ý nguyện đó có thể nói theo ngôn ngữ Phật giáo là: “Nguyện thay chúng sinh gánh chịu tất cả phiền não, ô trược, cáu bẩn của trần gian khiến cho mọi loài đều được an vui, hạnh phúc.”
Đó là một đại nguyện thường được tán dương và âm thầm thực hiện trong các hạnh của bồ-tát. Đó cũng là câu chuyện của cái máy hút bụi mà nhà nào cũng có.
Bạn đã đối xử với vị bồ-tát “ồn ào” này như thế nào? Có trân trọng không? Có thường đáp lễ bằng cách lau chùi, chăm sóc, làm sạch lại cho bồ-tát không?
Một kẻ muốn làm sạch cho kẻ khác, cho cuộc đời, trước tiên phải sạch nơi chính mình. Bồ-tát ồn ào đã nói với chúng ta như thế. Có nghĩa là chúng ta nên nhớ thay bao (hay hộc) chứa bụi sau khi hút bụi. Nếu chỗ chứa bụi đầy ngập bụi rác, sẽ không có khả năng hút và chứa thêm. Chúng ta cũng đừng quên tháo gỡ những sợi chỉ hay tóc bị cuốn nơi trục lăn, cũng đừng quên vô dầu mỡ, thay giây belt khi bị đứt, vì trục không quay, máy sẽ chẳng hút được gì cả. Phải làm sạch máy hút bụi trước khi hút bụi.
Tôi chẳng phải nhân viên quảng cáo của các công ty sản xuất máy hút bụi (như Hoover, Kenmore, Eureka, Bissell, Oreck…). Tôi chỉ muốn giới thiệu bồ-tát hút bụi đến với bạn để cuộc sống thêm chút thăng hoa, nhất là có thêm bằng hữu để học với nhau những ý nguyện tốt đẹp. Bạn không cần phải gọi máy hút bụi là bồ-tát như tôi. Gọi như thế nào cũng được, nhưng nên nhớ rằng bạn có một người bạn tốt trong nhà. Tuy có lúc ồn ào, nhưng thường khi thì lặng lẽ khiêm cung, chỉ đứng im trong góc xó, mà công hạnh thì không phải là nhỏ đối với đời sống của bạn. Một người bạn tốt như thế mà không biết trân quý thì thật đáng tiếc.
http://www.vinhhao.info/Tapghi/bo%20tat%20on%20ao.htm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










