Every day 70-year-old Auntie Nguyễn Thị Phương in Ward 10, District 3, Sài Gòn, prepares 80 portions of free meals for the poor. Her Kitchen of Love was built in 2008 with the assistance of the Wounded Soldiers Association and other donors. She has helped clean up her neighborhood, once filled with drug addicts and blood-stained needles. She took the time to go to each alley and advise young kids to give up drugs - suffering from harm and the loss of two front teeth along the way. And yet, she persevered.
Today she is affectionately called "Mrs. Phương Drug." Those who were helped by her are now drug-free and working in skilled professions. Some even pay back by helping her help others. Mrs. Nguyễn Thị Phương is living a beautiful life of selfless service. She has profoundly touched many lives and many hearts as well.
Bác Nguyễn Thị Phương 70 tuổi giúp hàng trăm cuộc đời đau khổ
Thi Ngoan
(VNE) Không cam lòng nhìn cảnh hàng trăm thanh niên trong khu vực lao vào con đường nghiện ngập, bà Phương đã âm thầm lặn lội đến từng ngõ ngách để khuyên bảo và giúp họ cai thuốc.
Bà Nguyễn Thị Phương cư ngụ tại khu phố 4, phường 10, quận 3, TP HCM (gần ga Sài Gòn), địa bàn có thành phần dân cư phức tạp, đa số là người nhập cư đến sinh sống bằng đủ mọi nghề. Một cán bộ công an phường cho biết, khu vực này trước đây là điểm nóng về tệ nạn xã hội, nổi cộm nhất là tệ hút chích ma túy.
"Hồi đó trẻ con, người lớn hút chích xì ke công khai, rồi sinh ra trộm cướp giữa ban ngày, người dân cứ hở ra cái gì là mất cái đó. Như ở đoạn đường này đi đến đâu cũng thấy kim tiêm dính máu vứt la liệt, tôi cứ nhặt hết, cất cẩn thận vào bọc rồi nộp cho cán bộ phường tiêu hủy", tay chỉ con hẻm nhỏ dẫn vào khu phố, bà Nguyễn Thị Phương kể.
Nhờ kinh nghiệm nhiều năm làm công tác dân vận, bà Phương hiểu được rằng, để chấm dứt tệ nạn trên thì trước tiên cần quét sạch mầm mống ma túy. Vì thế năm 1998 bà cụ một mình đi đến từng con hẻm, vào từng gia đình, thậm chí cả sào huyệt của trẻ bụi đời để khuyên bảo, vận động những con nghiện bỏ "nàng tiên nâu" mà quay về cuộc sống lương thiện.
Vốn cùng cảnh mồ côi mẹ từ bé nên bà Phương rất thương và hiểu tâm lý của những đứa trẻ cơ nhỡ, bụi đời. Bà bảo: "Chúng nó vậy đó nhưng cũng cần tình thương và ưa ngọt lắm. Đứa thì thích chè, đứa thích kem, mình không tiếc với bọn trẻ những gì chúng cần thì mới khuyên bảo được chúng".
Hành trang đến với từng mảnh đời lầm lỡ của bà cụ 70 tuổi là tình thương chân thành và ước mong giúp cho xã hội tốt đẹp hơn. Ngày cũng như đêm, sau khi hoàn thành công việc của mình tại gia đình, bà cụ lại đi phát thuốc cho người nghiện, với trường hợp nghiện lâu năm thì bà giúp đưa họ đi cai ở trung tâm điều trị Bình Triệu (cách đó khoảng 8 cây số).
"Ban đầu khuyên bảo họ cũng phản ứng dữ dội lắm, nhưng tôi nghĩ bụng cứ kiên trì thế nào cũng làm được, và biết đâu công việc này thành công sẽ có nhiều người ủng hộ cùng làm thì hiệu quả lớn lắm", bà bồi hồi nhớ lại.
Nhiều lần bà Phương còn bị "sứt đầu mẻ trán" vì con nghiện lên cơn phá phách. Như năm 2002 khi đang giúp cho một cậu thanh niên cắt cơn, đến ngày thứ hai (giai đoạn khó khăn nhất của quy trình cai nghiện) thì anh này giẫy đạp báo hại bà té xuống gãy hai chiếc răng cửa, máu me giàn giụa phải đưa đi cấp cứu. Rồi lần khác bà lại bị một thanh niên xô xuống hố gãy tay...
Đến nay sau hơn 14 năm kiên trì tận tụy, bà cụ đã giúp đỡ cho hơn 100 người trong thành phố và hàng chục thanh niên ở các địa phương khác thoát cảnh nghiện ngập. Trong số đó nhiều người hoàn lương tìm được công việc ổn định, lập gia đình và chí thú làm ăn, đặc biệt hơn, một số em trở thành cán bộ công an xuất sắc, diễn viên điện ảnh, thợ may, thợ điện chuyên nghiệp.
Ở tuổi "thất thập cổ lai hy" trông bà Phương vẫn rắn rỏi, khỏe mạnh, với trí nhớ minh mẫn, bà nắm rõ lý lịch từng người và thường xuyên hỏi thăm, động viên những trường hợp mà bà đã giúp đỡ. Có nhiều em lầm lỡ được bà giúp đỡ, sau khi gây dựng sự nghiệp ổn định đã quay trở về cộng tác với bà tiếp tục chăm lo cho những mảnh đời đáng thương khác.
Nhiều người ở khắp nơi còn gọi điện đến nhờ "bà Phương ma túy" (tên mà người dân địa phương ưu ái đặt cho bà) giúp đỡ con cháu họ thoát cảnh nghiện ngập. Mặc dù tuổi đã cao, song bà vẫn không quản ngại đến tận nơi khuyên bảo hoặc tư vấn cho người thân giúp bệnh nhân tự cai.
Đến nay khu phố 4, nơi bà Phương ở không chỉ được ghi nhận không còn bóng ma túy nữa mà còn được nhận danh hiệu "khu khố văn hóa".. Thời gian còn lại bà tiếp tục giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, người già neo đơn, trẻ em bị lạm dụng tình dục, bệnh nhân tâm thần, sinh viên nghèo...
Năm 2008, với sự giúp đỡ của hội cựu thương binh và các mạnh thường quân, bà Phương đã xây được một bếp ăn tình thương mỗi ngày cung cấp gần 80 suất cơm cho người nghèo, với chi phí thực phẩm khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Thêm vào đó, bà cụ còn vận động những người hảo tâm xây dựng được 14 căn nhà tình thương cho người tàn tật, neo đơn.
Chị Huỳnh Thị Nở, người mẹ góa nuôi 2 đứa con, thuở cơ hàn khốn khó được bà Phương giúp đỡ nên bây giờ quay lại giúp bà cụ nấu cơm, chăm sóc, động viên những người đồng cảnh ngộ. Chị tâm sự: "Nhìn thấy gương cô cả đời chỉ biết lo cho người khác, mình và mọi người rất cảm kích. Cô đã giúp đỡ mình thì bây giờ mình cũng quay lại phụ với cô chăm lo cho những người cùng cảnh ngộ mình ngày trước".
Đánh giá cao những hy sinh thầm lặng của bà cụ Nguyễn Thị Phương, UBND phường, quận đã trao tặng danh hiệu “Người tốt việc tốt" cho bà. Và mới đây bà cụ còn nhận bằng khen và huy chương vì sự nghiệp nhân đạo do Thủ tướng Chính phủ phong tặng.
http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/05/ba-cu-70-tuoi-giup-hang-tram-cuoc-doi-dau-kho/
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống Đẹp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống Đẹp. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011
Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011
Sống Đẹp: Sinh lần thứ hai (Nguyễn Hiệp)
![]() |
| Bé Long và mẹ - Long and his dear mommy |
Seven years ago, something occurred in Sài Gòn at Bến xe miền Đông, the largest bus depot in Việt Nam, that changed the destinies of two people and then some. There some ladies selling coffee heard a feeble cry from the trash can that sent chills down their spines. To their shock and dismay, a two-day-old infant was found, in the nick of time, just as the garbage truck came to pick up the refuse.
Mrs. Bùi Thị Kim Hường, then 54 years old, was a customer who happened to be at the scene. Much as they felt sympathy for the tiny one, none of the coffee vendors could afford to have another child in their families. As a Buddhist, Mrs. Hường did that her conscience told her to do. There was no other choice but to take care of the baby herself. When she carried the child with a big scratch on his face (probably due to injury while he was in trash) and got on the bus to head home, she had yet to know what to tell her husband Gari, a non-Vietnamese man, about the presence of another being in their lives.
Despite many challenges, Mrs. Hường persevered to raise her son. He is now Lưu Hoàng Long, an affectionate and loveable first grader in Hàm Thuận Nam District, south of Bình Thuận, central Việt Nam. He is kind to her - having learned from her daily examples of kindness, no doubt - and brings her immense joy. Each time she has to take medication Long would bring his mommy a glass of water and say: "Please take your medicine, Mom. I'm a doctor, okay, Mom?"
Thằng bé thùng rác
Nguyễn Hiệp / Báo Bình Thuận
BT- Thằng bé thùng rác là tên do các mẹ ở Bến xe miền Đông gọi thương như thế, tên trong giấy khai sinh của bé là Lưu Hoàng Long. Hiện bé đang học lớp 1A, Trường Tiểu học Tân Lập 1, huyện Hàm Thuận Nam.
I. Sinh lần thứ hai:
Do thùng rác quá đầy mà cái giỏ lác ấy đã nằm lăn lóc ngoài miệng thùng. Một tiếng khóc yếu ớt chợt oe lên làm các chị bán cà phê ở Bến xe miền Đông sựng người lại, lạnh sống lưng. Ngay khi chiếc xe chở rác đang trờ tới thì chị Bùi Thị Kim Hường cũng vừa vào quán quen mua một lon nước, chị ngạc nhiên nhìn các chị quanh đó đều đang bỏ quán nháo nhào lục soạn thùng rác. (Lúc ấy bến xe chưa làm hàng rào, Siêu thị Bình Đông vừa khánh thành - chị Hường nhớ rõ từng chi tiết liên quan). Trời ạ, cái giỏ lác chứ không phải giỏ mây, khăn hồng thường thấy trong những câu chuyện bỏ con, cái giỏ lác dơ dáy túm miệng đựng trong ấy một em bé chưa rụng rốn, độ chừng hai ba ngày tuổi. Chiếc xe rác vừa đậu xịch lại thì cũng chính là khoảnh khắc mọi người kịp nhặt “món rác” ấy lên. Chạy dạt ra đứng nhìn chiếc cẩu áp vào thùng rác mà ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Tiếng khóc trong giỏ oe oe thêm rồi im thin thít, khi chiếc miệng giỏ được mở ra, bé đã đuối nhưng đôi mắt vẫn chớp chớp dáo dát ngây thơ tìm kiếm mẹ, đôi môi bằng hột bắp nhìn đến quặn lòng kia vẫn đang nút nút tìm bầu sữa mẹ. Khoảnh khắc sống còn hi hữu ấy, hình hài sống còn hi hữu ấy được mọi người chào đón bằng một tiếng ồ thật to làm bé giật mình, lại khóc thét lên. Theo mọi người lúc đó nhận xét thì đây là tiếng khóc chào đời chính thức của bé, tiếng khóc thoát chết trong gang tấc, tiếng khóc được sinh lần thứ hai. Xung quanh xì xào, lời của những người hiếu kì đang chen lấn nhau: Thằng bé thùng rác này mạng thiệt lớn! May là thùng rác quá đầy, chứ nếu vứt vào bên trong cái thùng cao quá đầu người ấy thì có trời mà nghe được tiếng khóc. Nó khóc chậm một chút thì đã thành… rác mất rồi… Chỉ vậy thôi rồi mọi người giãn ra, các bước chân, các bóng người lại trôi theo dòng chảy ồn ào, tất bật của một bến xe lớn nhất nhì miền Nam này. Các chị cà phê hoàn hồn nhìn nhau: Làm sao đây, nhà nào cũng ba bốn mặt con, nuôi thêm gì nổi. “Làm sao đây chị Hường?”, một chị quen quay sang. Chị Hường bước tới bế sinh linh đỏ hỏn, bé tẹo, lem luốc ấy trên tay mà rưng rưng trong lòng. Khuôn mặt bị vết trầy lớn, chắc do cạ vào thành giỏ lác hay thứ rác cứng nào đó. Chiếc khăn quấn cũ mỏng có những đốm bông xanh mờ mờ giúp chị hiểu thêm về người mẹ nông nỗi, tàn nhẫn của bé. Chắc là một bà mẹ nghèo khổ cùng cực, do nghiệp nghiệt đảo điên, do tham dục quay cuồng hay do bế tắc quẩn trí, chứ không lẽ có bà mẹ nào muốn giết con mình ác độc như thế, chị nghĩ vậy. Chị Hường nhớ lại: Trong phút giây đó, mình đã biết thằng bé thùng rác này có “duyên” làm con mình rồi. Với một Phật tử tâm lượng từ bi, trong hoàn cảnh này không thể có sự lựa chọn khác được.
II. Cái đai mang và vết sẹo:
Mớm vội lưng ly sữa cho bé đỡ khát, chị Hường cùng các chị cà phê chắt hết những phích nước của các quán quanh đó pha một thau nước ấm, mỗi người một tay tắm táp rửa ráy lần đầu tiên cho con người vừa được cứu sống. Chị Hường chạy vội đi mua cái đai mang và bình sữa, chỉ để đủ tiền vé xe, còn bao nhiêu chị dúi hết vào tay các chị cà phê rồi ôm bé lao lên xe mà lòng ngổn ngang bao mối lo toan của một người đàn bà 54 tuổi phải nuôi con mọn. (Kể tới đây chị Hường mở tủ lấy cái đai được xếp gói như một báu vật ấy cho tôi xem với vẻ mặt rạng rỡ nhưng hai khóe mắt lại long lanh những giọt lệ hạnh phúc. Chị nói: Thương lắm, vết sẹo trên mặt bây giờ vẫn còn. Hình ảnh cái đai mang và vết sẹo là hai thứ in đậm trong kí ức tôi.)
Vừa về đến nhà sáng hôm sau chị lại cùng chồng ôm bé đón xe quay trở lại chỗ cái thùng rác ấy. Anh Gari, chồng chị Hường muốn xác minh sự thật, muốn hỏi chuyện trực tiếp mấy chị cà phê và mấy người biết chuyện về thằng bé thùng rác.
Vừa yên lòng được ba ngày, chị Hường dốc lòng chăm chút, sắm sửa áo quần cho bé thì vợ chồng chị chợt giật thót người vì anh chồng chợt nghĩ: Cái môi trường phức tạp của bến xe như thế, có khi bé đã bị lây sida từ người mẹ cũng nên. Thế là tức tốc cả nhà lạiáo đùm túm đón xe vào Bệnh viện Đa khoa Đồng Nai, rồi chuyển vào Bệnh viện Nhi đồng thành phố HCM. Sau một tuần kiểm tra, xét nghiệm kỹ lưỡng, họ mới nở nụ cười tươi mà yên tâm ra về.
Chị Hường nấu cháo, nấu súp tán nhuyễn, sữa lon đủ loại để bù đắp nhưng thằng bé thùng rác vẫn èo ọt bệnh đau. Chị lại cài cái đai mang vào người na con đi khắp làng trên xóm dưới xin sữa, chị biết rất rõ vì thiếu sữa mẹ nên đứa bé bị giảm sức đề kháng. Thấy các bà mẹ ở vùng quê này nghèo khổ ốm đói quá, chị về bàn với chồng bồi dưỡng luân phiên mỗi người mỗi ngày năm mươi ngàn đồng tiền ăn cho họ đủ sữa. Hình ảnh người đàn bà quá năm mươi mang đứa “con mọn” đi xin sữa, có ngày phải vào tận trong núi Bảy Mập cách nhà mấy cây số, làm rưng rưng lòng mọi người. Sau, có hoàn cảnh hai mẹ con mới sinh nghèo khó, chị rước về nhà nuôi luôn để cho thằng bé thùng rác ké phần sữa mẹ. Gần bốn tháng cực nhọc với cái đai mang trước bụng, chị Hường giờ mới vui trong lòng khi nhìn mặt con mình đã bầu bĩnh, hồng hào trở lại.
III. Ước ao con mang họ mình:
Bé Lưu Hoàng Long (tức thằng bé thùng rác) đang thay răng, nó vòng tay, há cái miệng có nhiều “cửa sổ” chào tôi rồi nhanh chân trở lại cây đàn Organ mẹ vừa mua cho. Chị Hường cũng dẫn tôi vào để giới thiệu góc học tập có rất nhiều gấu bông của Long. Bé Long năm nay bảy tuổi đang học lớp 1A (cô Ngàn dạy) thuộc Trường Tiểu học Tân Lập 1 (Hàm Thuận Nam). Chị Hường quệt nước mắt kể: Chừng đó tuổi mà tội lắm! Năm ngoái ba nó bị loét bao tử, khi thấy mẹ tiếp máu cho ba, bé Long cũng giành “Để con tiếp cho, bác sĩ chích tay con nè bác sĩ”. Khi nó nhào tới đưa tay ra, mấy cô y sĩ cô nào cũng rơm rớm. Mẹ bệnh, cứ tới giờ uống thuốc là Long rót nước đưa thuốc: Mẹ uống thuốc đi mẹ! Con là bác sĩ đây nghe mẹ. Mỗi khi nghe con bi bô, nhìn con hết sà vào lòng cha lại sà vào lòng mẹ, chị Hường ước sao thằng bé được mang họ mẹ. Ba nó là người nước ngoài cô độc không dính dáng đã đành, lẽ ra nó phải được đứng họ mẹ chứ, như trường hợp những phụ nữ không chồng vậy. Hồi mới mang con về, do không có giấy chứng sanh, Ủy ban Xã không cho làm khai sinh nên phải nhờ vợ chồng đứa cháu đứng tên, họ phải lấy theo họ cháu rể.
Tôi hỏi: “Giờ chị còn có nguyện vọng cháu mang họ Bùi của chị không?”. Chị kéo vội tà áo lau nước mắt. “Bây giờ, tôi đang ở trên địa bàn xã Tân Lập, huyện Hàm Thuận Nam. Bao nhiêu năm nay, chúng tôi làm tất cả: nhà cửa, vườn tược, bao nhiêu mồ hôi nước mắt là cho con, vì con - thằng bé thùng rác này. Chúng tôi già rồi, không có con nào nữa, cũng không còn anh em. Chúng tôi chỉ mong Ủy ban cho chúng tôi đổi họ cho cháu để phù hợp với sự thừa hưởng những gì chúng tôi để lại sau này. Hơn nữa, việc cháu Long được mang họ Bùi sẽ làm cho vong linh ba tôi được vui nơi chín suối. Sinh thời ông chỉ ước mình có đứa cháu họ Bùi nối dõi tông đường”.
Người viết bài này cũng ước sao với tấm lòng từ bi, yêu thương, cứu sống một con người, với sự hy sinh, chăm sóc, nuôi nấng của chị Bùi Thị Kim Hường, Ủy ban xã Tân Lập ghi nhận và chấp thuận cho nguyện vọng chính đáng của chị trở thành sự thật.
http://www.baobinhthuan.com.vn/vn/default.aspx?cat_id=580&news_id=38610
Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011
Sống Đẹp: Gieo mầm thiện, hái quả phúc (Huy Thọ)
| Bác xe ôm tốt bụng Thạch Ngọc Khanh - A kindhearted pedi-cabber (Photo: Đức Tuyên) |
Gieo mầm thiện, hái quả phúc
Huy Thọ
Ngày 28/04/2011
TT - Bạn bè, bà con ở miền Trung, vào loại dân quê nghèo khổ, mỗi lần “đi Sài Gòn” thường chép miệng than thở chuyện xe ôm bắt chẹt. Vì vậy trong mắt người dân quê, lực lượng xe ôm ở các bến xe, bến tàu thường không được nhìn bằng vẻ thiện cảm. Và cũng vì vậy câu chuyện về hai người xe ôm, một nam một nữ mà Tuổi Trẻ giới thiệu liên tiếp gần đây, được xem là “chuyện lạ”!
Người đàn ông chạy xe ôm tên Thạch Ngọc Khanh và người phụ nữ chạy xe ôm tên Nguyễn Thị Thu Hà tuy ở hai nơi cách xa nhau - một người ở bến xe miền Đông, một người ở đường Lạc Long Quân - nhưng đều giống nhau ở nghĩa cử đẹp: cứu giúp những em thiếu niên ở miền quê lạc bước. Giải thích cho việc làm của mình, anh Khanh với bản chất đàn ông mạnh mẽ đã nói thẳng “phải ngăn chặn cái xấu” - cái xấu ở đây là những kẻ bất lương bán người miền quê vào những nơi tăm tối. Còn chị Hà thì nhẹ nhàng: “Làm điều thiện sẽ gặp điều lành”.
| Chị Nguyễn thị Thu Hà chạy xe ôm hào hiệp - A generous pedi-cabber (Photo: Sơn Bình) |
Họa sĩ Nguyễn Văn Vinh trong một lần góp ý cho Tuổi Trẻ đã bảo rằng: ”Đọc báo bây giờ nhiều lúc tôi thấy mệt quá. Lúc nào cũng thấy tin tai nạn, chết chóc, lừa đảo... Vạch mặt cái xấu để lên án nó là điều cần thiết, nhưng nhiều quá đâm mệt. Giá như số báo nào cũng có những chuyện vui, chuyện con người đối xử tốt với nhau sẽ thấy lòng ấm áp hơn”.
Vẫn biết các nhà văn hóa, xã hội đang liên tục báo động rằng xã hội ta hiện nay đang xuất hiện nhiều biểu hiện xấu. Vâng, cứ vài ba ngày lại thấy một clip học sinh “bụp” nhau tung lên mạng; vài ba ngày lại xảy ra một vụ xấu xí kiểu xe dưa lật và người dân đua nhau hôi của chứ không chia sẻ với nạn nhân, rồi tin giết chóc, hiếp dâm... Ngay đến cái chỗ mà ngày xưa người ta bảo rằng nên đưa trẻ con đến đó để chúng giải trí lành mạnh, để chúng thấm cái tinh thần thượng võ của thể thao là sân bóng đá, thì nay lại trở nên rất bẩn với đủ trò không hay.
Nhưng các phương tiện truyền thông nếu cứ “tương” lên tất tần tật những hình ảnh xấu xí đó thì liệu nó có phải là cách tích cực để đẩy lùi cái xấu?
Đặt ra câu hỏi đó, tôi chợt nhớ đến câu chuyện này: cách đây mấy hôm, trong lúc ngồi nói chuyện với một chị nhà ở đường Lê Văn Sỹ (phường 11, quận Phú Nhuận), tình cờ nghe chị nói chuyện điện thoại với một người quen về chuyện nhận sinh viên nghèo tá túc ở mùa thi đại học sắp tới.
Hỏi thêm thì được biết mọi chuyện xuất phát từ một câu chuyện đăng trên báo ở mùa tuyển sinh 2009. Năm ấy có câu chuyện em học sinh nghèo tên Trương Văn Dương đạp xe hơn 100km từ Tiền Giang lên TP.HCM dự thi. Hành trang mang theo của Dương là bình nước uống năm lít cùng bốn đòn bánh tét và nơi thí sinh nghèo này tá túc là dưới một mái hiên nhà trong hẻm 438 Ngô Gia Tự.
Anh Phạm Ngọc Đáng, một người dân nghèo sống trong căn nhà vỏn vẹn có 20m2, nhưng đã hào hiệp đưa Dương về nhà mình ở. Những người phụ nữ ở trên con đường Lê Văn Sỹ (đoạn thuộc hai phường 12, quận 3 và phường 11, quận Phú Nhuận) đã truyền nhau câu chuyện của anh Đáng với em Dương, và họ đã mở một “chiến dịch” đón thí sinh nghèo về nhà từ mùa thi 2010 để cho ăn ở miễn phí.
Năm nay, họ tiếp tục lên kế hoạch đón thí sinh nghèo của mùa tuyển sinh 2011. Và cũng được biết, việc làm tốt đẹp này không chỉ có ở khu vực đường Lê Văn Sỹ mà thôi...
Muốn hái quả phúc thì phải gieo mầm thiện, đó là quy luật trong trời đất vậy.
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Thoi-su-suy-nghi/435492/Gieo-mam-thien-hai-qua-phuc.html
Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011
Sống Đẹp: Anh Nguyễn Vũ Trường Giang dũng cảm cứu mạng người quyên sinh
Living Beauty
On the evening of February 26, 2011, Mr. Nguyễn Vũ Trường Giang, a mason, unhesitatingly plunged into the Sài Gòn River to save a young woman who jumped off the Thủ Thiêm Bridge. For his selfless and life-saving courage, he received the Fellow Companions Around Me Award, along with 7 million VND (about 335 USD), from Tuổi Trẻ (Youth) Online. He smilingly said he would send the award honorarium to his parents in their hometown to "make them happy." Since then, he and his wife, Mrs. Hứa Thị Lượm, who live in a makeshift hut, have been presented with financial assistance, job opportunities, and commendations from various caring agencies and good-hearted members of the community.
Brother Giang, we're very grateful for people like you in society. Wishing you, dear Lượm, and your 2-year-old daughter Kim Tiền lots of love and blessing from Above.
We also pray for a brighter and more peaceful future for the rescued (and lucky) Ms. P.
Nguồn: Tuổi Trẻ Online / Quốc Ngọc
Ngày 1 tháng 3, 2011
TT - Ngày 28-2, báo Tuổi Trẻ đã trao giải thưởng “Bạn đồng hành quanh tôi” cho anh Nguyễn Vũ Trường Giang, người thợ hồ đã lao ra dòng sông Sài Gòn cứu sống cô gái nhảy cầu Thủ Thiêm tự tử. Cùng ngày, nhiều bạn đọc, nhà hảo tâm đã đến chia sẻ cùng anh Trường Giang.
Trong suốt ngày 28-2, hàng chục bạn đọc không quen biết gì với cả anh Giang và chị P. đã đến bờ sông Bà Hiện (Q.9, TP.HCM) cũng như Bệnh viện Đa khoa Sài Gòn (Q.1) để chia sẻ niềm vui mừng chung. Với anh Giang, mọi người thán phục. Với P., ai nấy đều cảm thông và ước mong cô tiếp tục sống.
Gửi phần thưởng về ba má
Gặp lại Nguyễn Vũ Trường Giang và gia đình lúc anh nhận giải thưởng “Bạn đồng hành quanh tôi” của báo Tuổi Trẻ ngay tại căn chòi của mình, mới thấy anh chàng dũng cảm hồn nhiên như trẻ nhỏ. Anh cười sung sướng: “Em sẽ gửi phần thưởng này về cho ba má vui”.
Với vóc dáng “hạt tiêu”, Giang và gia đình nhỏ bé của anh làm chúng tôi nghĩ nhiều đến hai chữ dũng cảm. Sự dũng cảm của Giang không những có sức mạnh cứu được một con người thoát khỏi cái chết mà còn làm cho P. củng cố niềm tin vào cuộc sống.
Đến hôm nay, giữa những gương mặt đầy sẻ chia ở bệnh viện, giữa những người không quen biết, N.T.K.P., người được Giang cứu, nói và khẽ cười: “Khi trở về từ cõi chết, sao tự nhiên em lại thấy có nhiều người tốt quá!”. P. nhớ lại trong cơn mê sảng trên đường đến bệnh viện cấp cứu, P. đã trách cứ chính ân nhân cứu sống mình.
“Nhưng anh ấy cứ giữ chặt em và hình như vừa khóc vừa nài nỉ: Em ơi, em đừng có chết, sống, sống em ơi!”. Nhắc đến Giang, P. xúc động: “Anh ấy tốt quá, sáng hôm sau còn đến và ở cạnh em đến tận trưa. Ảnh còn đi tìm quần áo cho em thay. Khi nhảy cầu em mặc váy nên ảnh tưởng là em thích váy vì thế chạy về mãi quận 9 tìm mấy cái áo đầm cho em... Anh ấy không những đã cứu sống em mà còn cho em động lực để tiếp tục sống”.
“Điều đó đẹp quá!”
Đó là lý do khiến chị Mai Thu Thủy (40 tuổi, ngụ P.7, Q.3, TP.HCM) gọi điện đến đường dây nóng báo Tuổi Trẻ báo tin sự việc anh Nguyễn Vũ Trường Giang cứu người tự tử dưới sông.
“Khi anh Giang kéo được nạn nhân lên bờ, mọi người vẫn đứng im vì mùi nước sông hôi kinh khủng. Anh ấy bắt đầu dốc ngược chị P. rồi chạy, vừa chạy vừa xốc. Tôi cứ tưởng anh ấy là người thân ruột rà của nạn nhân - chị Thủy xúc động - Nghe mọi người nói người phụ nữ đứng ôm con chờ chồng bên bờ sông chính là vợ của anh Giang, tôi đã chạy đến hỏi thăm. Khi biết anh ấy chỉ làm nghề thợ hồ, tôi đã thốt lên: Trời, một anh thợ hồ cứu người, điều đó đẹp quá!”.
Chị Thủy là một bạn đọc trung thành của Tuổi Trẻ. Chị nói thấy Tuổi Trẻ giới thiệu rất nhiều những tấm gương tốt trong cuộc sống, nên khi thấy anh Giang cứu người và nhìn hoàn cảnh vợ con anh, chị đã quyết định gọi ngay cho Tuổi Trẻ.
Chị Thủy bán báo và nước mía bên vệ đường Bà Huyện Thanh Quan - Võ Thị Sáu (TP.HCM) hơn 10 năm nay. Chị nói sau khi đọc Tuổi Trẻ ngày 28-2 viết về anh Giang, hiểu rõ hơn về hoàn cảnh của anh, chị càng thêm cảm kích.
Tuổi Trẻ trao giải “Bạn đồng hành quanh tôi” cho anh Giang
Ngày 28-2, ông Lê Thế Chữ - phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ - đã đến thăm, trao tặng danh hiệu “Bạn đồng hành quanh tôi” và 7 triệu đồng cho anh Nguyễn Vũ Trường Giang.
Cùng ngày, thông qua báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Kiện - giám đốc Ngân hàng Xuất nhập khẩu VN (Eximbank) chi nhánh quận 7, TP.HCM - đã gửi tặng anh Giang 2 triệu đồng cùng lời mời anh Giang và chị Hứa Thị Lượm (vợ anh Giang) về làm việc tại ngân hàng.
Quận đoàn quận 9, TP.HCM cũng trao tặng giấy khen với thành tích “Dũng cảm cứu người gặp nạn” cho anh Nguyễn Vũ Trường Giang kèm 500.000 đồng. Ngoài ra còn có bốn nhà hảo tâm hứa cung cấp chỗ ở và việc làm cho Trường Giang.
Cơ quan đại diện tại TP.HCM của báo Công An Nhân Dân cũng đã chuyển số tiền 2 triệu đồng mà một bạn đọc của báo gửi tặng gia đình anh Giang.
Theo thượng úy Lê Xuân Phú (Công an P.An Khánh, Q.2 - nơi thụ lý vụ việc anh Giang cứu sống người phụ nữ nhảy cầu Thủ Thiêm tự tử), công an phường đang tiến hành đề xuất với lãnh đạo quận khen thưởng anh Giang gương “Người tốt việc tốt”.
Vì cuộc sống quẫn bách
Hiện tình trạng của P. đã tương đối ổn định cả về thể chất lẫn tinh thần. P. đã có thể tiếp xúc với mọi người. Tuy nhiên, P. cho biết vẫn còn đau ê ẩm toàn thân. Theo bác sĩ điều trị, P. còn phải được tiếp tục theo dõi nên chưa thể xác định được khi nào xuất viện.
Tâm sự với chúng tôi, P. cho biết sinh ra trong một gia đình nghèo tại huyện Châu Đức, Bà Rịa - Vũng Tàu. Năm P. 12 tuổi, mẹ bắt đầu ruồng rẫy, chỉ vì bà nghe lời thầy bói nói rằng P. chính là điềm gở, mang lại sự xui xẻo cho gia đình. Bất cứ chuyện gì xảy ra, mẹ cũng đổ lên đầu P.. Ba của P. cực kỳ nóng tính, thường đánh đập con cái dã man. Bà ngoại P. kể lại vào năm P. lên 2 tuổi đã suýt chết vì người cha giận dữ điều gì đó đã bóp cổ con gái đầu lòng.
P. đã bỏ nhà đi khi vừa học xong lớp 11 tại Bà Rịa - Vũng Tàu. P. đã hai lần định tự tử.
Ước mơ lớn nhất của P. là có công ăn việc làm để nuôi sống bản thân và một cậu em đi học. Năm 2008, P. đến TP.HCM mưu sinh. Cách đây bốn tháng, P. được nhận vào làm nhân viên bán hàng cho một công ty với lương tháng gần 3 triệu đồng. P. cho biết đó là mức lương mơ ước, bỗng dưng ngày 21-2 vừa qua công ty tuyên bố cắt giảm nhân sự vì tình hình khó khăn. P. là một trong số những người bị sa thải đầu tiên.
Ngay lúc cần tiền để cầm cự qua ngày nhất thì P. lại bị một người bạn quỵt luôn 10 triệu đồng tiền nợ. Buồn chán, không tiền, không việc làm, gia đình không đoái hoài tới, P. quyết định tự tử.
http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/426821/Anh-tho-ho-song-dep.html
On the evening of February 26, 2011, Mr. Nguyễn Vũ Trường Giang, a mason, unhesitatingly plunged into the Sài Gòn River to save a young woman who jumped off the Thủ Thiêm Bridge. For his selfless and life-saving courage, he received the Fellow Companions Around Me Award, along with 7 million VND (about 335 USD), from Tuổi Trẻ (Youth) Online. He smilingly said he would send the award honorarium to his parents in their hometown to "make them happy." Since then, he and his wife, Mrs. Hứa Thị Lượm, who live in a makeshift hut, have been presented with financial assistance, job opportunities, and commendations from various caring agencies and good-hearted members of the community.
Brother Giang, we're very grateful for people like you in society. Wishing you, dear Lượm, and your 2-year-old daughter Kim Tiền lots of love and blessing from Above.
We also pray for a brighter and more peaceful future for the rescued (and lucky) Ms. P.
Nguồn: Tuổi Trẻ Online / Quốc Ngọc
Ngày 1 tháng 3, 2011
TT - Ngày 28-2, báo Tuổi Trẻ đã trao giải thưởng “Bạn đồng hành quanh tôi” cho anh Nguyễn Vũ Trường Giang, người thợ hồ đã lao ra dòng sông Sài Gòn cứu sống cô gái nhảy cầu Thủ Thiêm tự tử. Cùng ngày, nhiều bạn đọc, nhà hảo tâm đã đến chia sẻ cùng anh Trường Giang.
Trong suốt ngày 28-2, hàng chục bạn đọc không quen biết gì với cả anh Giang và chị P. đã đến bờ sông Bà Hiện (Q.9, TP.HCM) cũng như Bệnh viện Đa khoa Sài Gòn (Q.1) để chia sẻ niềm vui mừng chung. Với anh Giang, mọi người thán phục. Với P., ai nấy đều cảm thông và ước mong cô tiếp tục sống.
Gửi phần thưởng về ba má
Gặp lại Nguyễn Vũ Trường Giang và gia đình lúc anh nhận giải thưởng “Bạn đồng hành quanh tôi” của báo Tuổi Trẻ ngay tại căn chòi của mình, mới thấy anh chàng dũng cảm hồn nhiên như trẻ nhỏ. Anh cười sung sướng: “Em sẽ gửi phần thưởng này về cho ba má vui”.
Với vóc dáng “hạt tiêu”, Giang và gia đình nhỏ bé của anh làm chúng tôi nghĩ nhiều đến hai chữ dũng cảm. Sự dũng cảm của Giang không những có sức mạnh cứu được một con người thoát khỏi cái chết mà còn làm cho P. củng cố niềm tin vào cuộc sống.
Đến hôm nay, giữa những gương mặt đầy sẻ chia ở bệnh viện, giữa những người không quen biết, N.T.K.P., người được Giang cứu, nói và khẽ cười: “Khi trở về từ cõi chết, sao tự nhiên em lại thấy có nhiều người tốt quá!”. P. nhớ lại trong cơn mê sảng trên đường đến bệnh viện cấp cứu, P. đã trách cứ chính ân nhân cứu sống mình.
“Nhưng anh ấy cứ giữ chặt em và hình như vừa khóc vừa nài nỉ: Em ơi, em đừng có chết, sống, sống em ơi!”. Nhắc đến Giang, P. xúc động: “Anh ấy tốt quá, sáng hôm sau còn đến và ở cạnh em đến tận trưa. Ảnh còn đi tìm quần áo cho em thay. Khi nhảy cầu em mặc váy nên ảnh tưởng là em thích váy vì thế chạy về mãi quận 9 tìm mấy cái áo đầm cho em... Anh ấy không những đã cứu sống em mà còn cho em động lực để tiếp tục sống”.
“Điều đó đẹp quá!”
Đó là lý do khiến chị Mai Thu Thủy (40 tuổi, ngụ P.7, Q.3, TP.HCM) gọi điện đến đường dây nóng báo Tuổi Trẻ báo tin sự việc anh Nguyễn Vũ Trường Giang cứu người tự tử dưới sông.
“Khi anh Giang kéo được nạn nhân lên bờ, mọi người vẫn đứng im vì mùi nước sông hôi kinh khủng. Anh ấy bắt đầu dốc ngược chị P. rồi chạy, vừa chạy vừa xốc. Tôi cứ tưởng anh ấy là người thân ruột rà của nạn nhân - chị Thủy xúc động - Nghe mọi người nói người phụ nữ đứng ôm con chờ chồng bên bờ sông chính là vợ của anh Giang, tôi đã chạy đến hỏi thăm. Khi biết anh ấy chỉ làm nghề thợ hồ, tôi đã thốt lên: Trời, một anh thợ hồ cứu người, điều đó đẹp quá!”.
Chị Thủy là một bạn đọc trung thành của Tuổi Trẻ. Chị nói thấy Tuổi Trẻ giới thiệu rất nhiều những tấm gương tốt trong cuộc sống, nên khi thấy anh Giang cứu người và nhìn hoàn cảnh vợ con anh, chị đã quyết định gọi ngay cho Tuổi Trẻ.
Chị Thủy bán báo và nước mía bên vệ đường Bà Huyện Thanh Quan - Võ Thị Sáu (TP.HCM) hơn 10 năm nay. Chị nói sau khi đọc Tuổi Trẻ ngày 28-2 viết về anh Giang, hiểu rõ hơn về hoàn cảnh của anh, chị càng thêm cảm kích.
Tuổi Trẻ trao giải “Bạn đồng hành quanh tôi” cho anh Giang
Ngày 28-2, ông Lê Thế Chữ - phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ - đã đến thăm, trao tặng danh hiệu “Bạn đồng hành quanh tôi” và 7 triệu đồng cho anh Nguyễn Vũ Trường Giang.
Cùng ngày, thông qua báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Kiện - giám đốc Ngân hàng Xuất nhập khẩu VN (Eximbank) chi nhánh quận 7, TP.HCM - đã gửi tặng anh Giang 2 triệu đồng cùng lời mời anh Giang và chị Hứa Thị Lượm (vợ anh Giang) về làm việc tại ngân hàng.
Quận đoàn quận 9, TP.HCM cũng trao tặng giấy khen với thành tích “Dũng cảm cứu người gặp nạn” cho anh Nguyễn Vũ Trường Giang kèm 500.000 đồng. Ngoài ra còn có bốn nhà hảo tâm hứa cung cấp chỗ ở và việc làm cho Trường Giang.
Cơ quan đại diện tại TP.HCM của báo Công An Nhân Dân cũng đã chuyển số tiền 2 triệu đồng mà một bạn đọc của báo gửi tặng gia đình anh Giang.
Theo thượng úy Lê Xuân Phú (Công an P.An Khánh, Q.2 - nơi thụ lý vụ việc anh Giang cứu sống người phụ nữ nhảy cầu Thủ Thiêm tự tử), công an phường đang tiến hành đề xuất với lãnh đạo quận khen thưởng anh Giang gương “Người tốt việc tốt”.
Vì cuộc sống quẫn bách
Hiện tình trạng của P. đã tương đối ổn định cả về thể chất lẫn tinh thần. P. đã có thể tiếp xúc với mọi người. Tuy nhiên, P. cho biết vẫn còn đau ê ẩm toàn thân. Theo bác sĩ điều trị, P. còn phải được tiếp tục theo dõi nên chưa thể xác định được khi nào xuất viện.
Tâm sự với chúng tôi, P. cho biết sinh ra trong một gia đình nghèo tại huyện Châu Đức, Bà Rịa - Vũng Tàu. Năm P. 12 tuổi, mẹ bắt đầu ruồng rẫy, chỉ vì bà nghe lời thầy bói nói rằng P. chính là điềm gở, mang lại sự xui xẻo cho gia đình. Bất cứ chuyện gì xảy ra, mẹ cũng đổ lên đầu P.. Ba của P. cực kỳ nóng tính, thường đánh đập con cái dã man. Bà ngoại P. kể lại vào năm P. lên 2 tuổi đã suýt chết vì người cha giận dữ điều gì đó đã bóp cổ con gái đầu lòng.
P. đã bỏ nhà đi khi vừa học xong lớp 11 tại Bà Rịa - Vũng Tàu. P. đã hai lần định tự tử.
Ước mơ lớn nhất của P. là có công ăn việc làm để nuôi sống bản thân và một cậu em đi học. Năm 2008, P. đến TP.HCM mưu sinh. Cách đây bốn tháng, P. được nhận vào làm nhân viên bán hàng cho một công ty với lương tháng gần 3 triệu đồng. P. cho biết đó là mức lương mơ ước, bỗng dưng ngày 21-2 vừa qua công ty tuyên bố cắt giảm nhân sự vì tình hình khó khăn. P. là một trong số những người bị sa thải đầu tiên.
Ngay lúc cần tiền để cầm cự qua ngày nhất thì P. lại bị một người bạn quỵt luôn 10 triệu đồng tiền nợ. Buồn chán, không tiền, không việc làm, gia đình không đoái hoài tới, P. quyết định tự tử.
http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/426821/Anh-tho-ho-song-dep.html
Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011
Sống Đẹp: Ngày Lễ Tình Yêu - Phỏng vấn nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh
Vietnamese poet Hồ Đắc Thiếu Anh, also a vegetarian culinary expert and instructor, has graciously granted Vegan Việt Nam an interview specially for Valentine's Day. This is quite a fitting occasion, as the vegan diet centers around a deeper kind of love. The multi-talented Ms. Thiếu Anh, a humanitarian who devotedly walks the talk in helping the less fortunate, suggests cooking from the heart. Thank you so much for your beautiful heart and presence, poet Hồ Đắc Thiếu Anh. Happy Valentine to you and your beloved family.
Vào dịp Lễ Tình Yêu năm nay 2011, Việt Nam Ăn Chay hân hạnh được phỏng vấn thi sĩ Hồ Đắc Thiếu Anh, tác giả của nhiều thi tập và album thơ nhạc "Sông Mùa Trở Lại" do Bến Thành Audio-Video www.benthanhav.com.vn phát hành, bao gồm 9 bài tâm đắc của nhà thơ, trong số đó 4 bài đã được các nhạc sĩ Châu Kỳ, Nguyễn Phú Yên, Nguyễn Hiệp, Kiều Tấn Minh phổ nhạc ("Mây nhớ," "Chợt nhớ quê xưa," "Mẹ ơi xuân lại về," "Nhịp sóng lúa vàng") và các bài thơ "Huế vẫn dễ thương," "Phượng tím," "Nhặt cánh bằng lăng"... do các nghệ sĩ Thu Hiền, Vân Khánh, Thùy Dương, Hương Mơ thể hiện.
Thêm vào đó, chị Hồ Đắc Thiếu Anh cũng là một giảng viên ẩm thực chay tài hoa. Dù thời khóa biểu bận rộn, chị đã hoan hỷ đáp lời yêu cầu của Việt Nam Ăn Chay. Trước khi thưởng thức những lời chia sẻ tuyệt vời của chị sau đây, mời các bạn cùng xem phần hướng dẫn món sushi đậu hủ chiên của chị Hồ Đắc Thiếu Anh, với Trung Dũng linh động dẫn chương trình "Sức Sống Mới."
VNAC: Thưa chị, xin chị chia sẻ vì sao trong tất cả các loại ẩm thực, chị lại thích nấu chay.
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Bạn muốn biết tại sao mình lại thích nấu món ăn chay vậy hả? Chuyện dài lắm, nhưng mà thôi tóm tắt như vầy nhé.
Tôi được may mắn sinh trưởng trong một gia đình mộ đạo Phật. Ngày xửa ngày xưa, song thân tôi đều là Huynh trưởng Khuôn Cát Tường ở Huế. Lúc còn nhỏ chúng tôi được song thân thường xuyên nhắc nhở là không được sát sanh, kể cả cái ve chú kiến, chúng tôi chỉ biết vâng lời nhưng chưa hiểu thấu đáo lý lẽ của nghiệp sát sanh. Hồi đó song thân tôi tập cho cả nhà ăn chay kỳ, tập cho anh chị em tôi biết ngồi kiết già, tụng kinh Sám Hối và trì Chú Đại Bi.
Những ngày lễ Tết hoặc kỵ giỗ Ông Bà, mẹ tôi thường dâng mâm cỗ chay. Thường lệ mỗi tháng đến ngày 30, mùng một, ngày 14, rằm là phải lau dọn bàn thờ, đơm hoa xếp quả cho tinh tấn, bàn thờ Phật và bàn thờ tổ tiên tuyệt đối không được chưng bày món mặn. Có lẽ nhờ vậy mà cho đến bây giờ, ở cái tuổi bắt đầu được “hưởng thọ” như mình, mỗi khi ngồi chiêm nghiệm lại những điều được thọ hưởng từ cha mẹ vô cùng quý giá, ví như mỗi ngày một viên sỏi đẹp được xếp chồng lên nhau, chớp mắt đã trở thành ngọn núi từ hạnh che chắn những cơn gió chướng giữa cuộc đời vùng vằng hỉ nộ ái ố dục sầu bi.
Như bạn đã biết ẩm thực là một thế giới vô cùng phong phú và đa dạng, ai cũng biết ăn chay ngoài ý niệm tôn giáo là nuôi dưỡng tâm hồn mình trong sáng, chận đứng những phiền não khổ đau và nuôi dưỡng tình thương, thì ăn chay còn giúp cho chúng ta tiết kiệm, bảo vệ môi trường thanh sạch và nhất là có lợi cho sức khỏe và ngăn ngừa được các chứng bệnh nan y. Chính vì lẽ đó mà tôi phát tâm viết, hướng dẫn, nấu các món ăn chay ngon, bổ, rẻ, đẹp, lành mà tôi đã được hồng phúc học từ Sư Bà tôi, Thầy tôi và Mẹ tôi và một số tinh hoa ẩm thực của các nước bạn để gọi là đáp đền ân đức Đất Trời, Chư Phật và Song Thân đã tác tạo nên tấm thân ngũ uẩn này, bởi được làm người không phải dễ.
VNAC: Chị là một nhà thơ và còn là một nghệ nhân ẩm thực. Đối với những vị muốn tập nấu ăn chay, theo chị, yếu tố nào cần thiết nhất để nấu chay ngon?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Theo tôi, trước hết là mình phải biết mình nấu làm gì, nấu cho ai ăn? Mình tự hỏi như vậy tức là đã tự trả lời rồi đó. Mình đang làm món chay để cúng dường Chư Phật, tổ tiên, phục vụ người thân, mời bạn bè thưởng thức, đó là cái ngon tinh thần đầu tiên được kết nối giữa người nấu và người thọ hưởng thể hiện cái tâm của người nấu. Với tôi, vào món chay mình nấu là cung hiến, là mong cầu cho người thân của mình được mạnh khỏe, an vui, vì vậy mà mình phải nấu bằng cái Tâm hoan hỷ thì người ăn mới cảm thấy ngon miệng. Tôi vẫn thường nói vui với các bạn trẻ và các em học viên là khi nào thấy tinh thần bất ổn bực bội thì đừng vào bếp để tránh nấu “cục bực” cho người đang vui vẻ ăn, sẽ không công bằng.
Về nguyên liệu thì nên chọn loại tươi tốt, giàu dưỡng chất. Xứ ta vốn được thiên nhiên đãi ngộ về rau tươi, củ tốt, thì mình cứ việc tận hưởng cái lộc trời cho về nguồn thực vật để thiên biến vạn hóa món chay ngon, bổ rẻ mà không cần đến các phụ gia hóa chất là có được món chay ngon.
VNAC: Làm thơ và nấu ăn chay có những điểm gì tương đồng không, thưa chị?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Mình để chuyện tương đồng về tâm lý nói sau nhé. Trước hết mình nói về yếu tố di truyền. Về thơ văn, có lẽ tôi được nhận cái “gène thơ” từ cụ thân sinh tôi. Sinh thời bố tôi là một nhà Nho cựu trào, ngoài công việc bố tôi vẫn thường thù tạc thi văn đối ẩm với các bạn đồng liêu. Về ẩm thực, có lẽ tôi được thừa hưởng cái tài khéo léo nội trợ của mẹ tôi, Bà vốn là một nghệ nhân ẩm thực xứ Thần kinh. Mẹ tôi vẫn thường dạy tôi phải nấu ăn bằng cái đạo, cái tâm, cái tình thì mới không hổ danh là một Phật tử, một người phụ nữ chốn Đế đô.
Trở lại ý tương đồng giữa thơ và ẩm thực, theo tôi làm thơ phải biết tôn trọng người đọc. Độc giả là người chia sẻ tiếng nói của tâm hồn mình qua ngôn ngữ của thơ, cho nên làm thơ phải biết cân nhắc từng chữ, từng câu, phải thật tâm, thật lòng. Làm bếp cũng vậy, mỗi món ăn mình chế biến là một lời chúc, là một “tác phẩm” có đầy đủ hương vị, màu sắc và dinh dưỡng. Muốn được như vậy thì làm thơ hay làm bếp đều phải thật tâm, thật lòng. Tôi trải lòng và giữ tâm hồn thanh thản qua những vần thơ; tôi mang niềm vui, sức khỏe và hạnh phúc qua những món ăn chay mình nấu. Đối với tôi làm thơ hay làm bếp đều là những “tác phẩm” được sáng tác từ cái tâm lành gởi cho cuộc sống còn lắm đa đoan này.
VNAC: Vào tháng 6 năm 2010, chị và thân hữu có tổ chức "Ngày Cơm Chay Tình Thương" để trợ giúp cho các trung tâm dạy trẻ mồ côi và khuyết tật Thừa Thiên-Huế. Thưa chị, trong tương lai chị và thân hữu có dự định tổ chức thêm những sinh hoạt nấu chay như thế, và nếu đồng hương có nhã ý muốn đóng góp vào các công tác xã hội từ thiện vô vị lợi của quý anh chị thì có thể liên lạc về đâu?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Vào các dịp lễ lớn tại quê nhà, quê hương Huế thân yêu của tôi, chúng tôi, nhóm Văn hóa Xã hội Hội Đồng Hương Thừa thiên Huế có tổ chức các cuộc ủy lạo trong phạm vi đóng góp cá nhân để giúp đỡ bà con nghèo khó, trẻ em mồ côi hoặc bị thiên tai gọi là chút tình chia sẻ của người con xa quê luôn hướng về quê nhà. Thường khi chúng tôi sắp tổ chức về quê chia sẻ khó khăn với bà con thì có thông báo trên trang web www.donghuongtth.com. Rất cám ơn sự quan tâm của các bạn về việc này.
Ngoài ra tôi vẫn thường xuyên tham gia nấu món chay với các tổ chức cơm chay từ thiện khi nhận được thông báo như chương trình cơm chay bán vé từ thiện vào ngày mồng một và rằm mỗi tháng của CLB Doanh Nghiệp Nữ Sài Gòn.
VNAC: Ngày Lễ Tình Yêu, chị có lời chúc hoặc ước nguyện gì cho nhân gian và thế giới?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Nhân ngày Lễ Tình Yêu 2011, tôi xin thân ái gởi đến các bạn ĐÃ YÊU, ĐANG YÊU và CHƯA YÊU lời cầu chúc HẠNH PHÚC và HẠNH PHÚC TRONG HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI KHÁC.
Việt Nam Ăn Chay xin chân thành cảm tạ nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh đã chia sẻ những ý tưởng cao đẹp và lời chúc lành đến mọi người nhân ngày Lễ Tình Yêu. Có câu "những gì mình cho đi sẽ trở lại với mình." Với trái tim tin yêu phụng sự cuộc đời, nhẹ nhàng như những vần thơ trong sáng của chị, mong rằng những gì tốt nhất theo thiên ý sẽ đến với nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh cùng gia quyến, hôm nay và những ngày sau.
Vào dịp Lễ Tình Yêu năm nay 2011, Việt Nam Ăn Chay hân hạnh được phỏng vấn thi sĩ Hồ Đắc Thiếu Anh, tác giả của nhiều thi tập và album thơ nhạc "Sông Mùa Trở Lại" do Bến Thành Audio-Video www.benthanhav.com.vn phát hành, bao gồm 9 bài tâm đắc của nhà thơ, trong số đó 4 bài đã được các nhạc sĩ Châu Kỳ, Nguyễn Phú Yên, Nguyễn Hiệp, Kiều Tấn Minh phổ nhạc ("Mây nhớ," "Chợt nhớ quê xưa," "Mẹ ơi xuân lại về," "Nhịp sóng lúa vàng") và các bài thơ "Huế vẫn dễ thương," "Phượng tím," "Nhặt cánh bằng lăng"... do các nghệ sĩ Thu Hiền, Vân Khánh, Thùy Dương, Hương Mơ thể hiện.
Thêm vào đó, chị Hồ Đắc Thiếu Anh cũng là một giảng viên ẩm thực chay tài hoa. Dù thời khóa biểu bận rộn, chị đã hoan hỷ đáp lời yêu cầu của Việt Nam Ăn Chay. Trước khi thưởng thức những lời chia sẻ tuyệt vời của chị sau đây, mời các bạn cùng xem phần hướng dẫn món sushi đậu hủ chiên của chị Hồ Đắc Thiếu Anh, với Trung Dũng linh động dẫn chương trình "Sức Sống Mới."
VNAC: Thưa chị, xin chị chia sẻ vì sao trong tất cả các loại ẩm thực, chị lại thích nấu chay.
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Bạn muốn biết tại sao mình lại thích nấu món ăn chay vậy hả? Chuyện dài lắm, nhưng mà thôi tóm tắt như vầy nhé.
Tôi được may mắn sinh trưởng trong một gia đình mộ đạo Phật. Ngày xửa ngày xưa, song thân tôi đều là Huynh trưởng Khuôn Cát Tường ở Huế. Lúc còn nhỏ chúng tôi được song thân thường xuyên nhắc nhở là không được sát sanh, kể cả cái ve chú kiến, chúng tôi chỉ biết vâng lời nhưng chưa hiểu thấu đáo lý lẽ của nghiệp sát sanh. Hồi đó song thân tôi tập cho cả nhà ăn chay kỳ, tập cho anh chị em tôi biết ngồi kiết già, tụng kinh Sám Hối và trì Chú Đại Bi.
Những ngày lễ Tết hoặc kỵ giỗ Ông Bà, mẹ tôi thường dâng mâm cỗ chay. Thường lệ mỗi tháng đến ngày 30, mùng một, ngày 14, rằm là phải lau dọn bàn thờ, đơm hoa xếp quả cho tinh tấn, bàn thờ Phật và bàn thờ tổ tiên tuyệt đối không được chưng bày món mặn. Có lẽ nhờ vậy mà cho đến bây giờ, ở cái tuổi bắt đầu được “hưởng thọ” như mình, mỗi khi ngồi chiêm nghiệm lại những điều được thọ hưởng từ cha mẹ vô cùng quý giá, ví như mỗi ngày một viên sỏi đẹp được xếp chồng lên nhau, chớp mắt đã trở thành ngọn núi từ hạnh che chắn những cơn gió chướng giữa cuộc đời vùng vằng hỉ nộ ái ố dục sầu bi.
Như bạn đã biết ẩm thực là một thế giới vô cùng phong phú và đa dạng, ai cũng biết ăn chay ngoài ý niệm tôn giáo là nuôi dưỡng tâm hồn mình trong sáng, chận đứng những phiền não khổ đau và nuôi dưỡng tình thương, thì ăn chay còn giúp cho chúng ta tiết kiệm, bảo vệ môi trường thanh sạch và nhất là có lợi cho sức khỏe và ngăn ngừa được các chứng bệnh nan y. Chính vì lẽ đó mà tôi phát tâm viết, hướng dẫn, nấu các món ăn chay ngon, bổ, rẻ, đẹp, lành mà tôi đã được hồng phúc học từ Sư Bà tôi, Thầy tôi và Mẹ tôi và một số tinh hoa ẩm thực của các nước bạn để gọi là đáp đền ân đức Đất Trời, Chư Phật và Song Thân đã tác tạo nên tấm thân ngũ uẩn này, bởi được làm người không phải dễ.
VNAC: Chị là một nhà thơ và còn là một nghệ nhân ẩm thực. Đối với những vị muốn tập nấu ăn chay, theo chị, yếu tố nào cần thiết nhất để nấu chay ngon?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Theo tôi, trước hết là mình phải biết mình nấu làm gì, nấu cho ai ăn? Mình tự hỏi như vậy tức là đã tự trả lời rồi đó. Mình đang làm món chay để cúng dường Chư Phật, tổ tiên, phục vụ người thân, mời bạn bè thưởng thức, đó là cái ngon tinh thần đầu tiên được kết nối giữa người nấu và người thọ hưởng thể hiện cái tâm của người nấu. Với tôi, vào món chay mình nấu là cung hiến, là mong cầu cho người thân của mình được mạnh khỏe, an vui, vì vậy mà mình phải nấu bằng cái Tâm hoan hỷ thì người ăn mới cảm thấy ngon miệng. Tôi vẫn thường nói vui với các bạn trẻ và các em học viên là khi nào thấy tinh thần bất ổn bực bội thì đừng vào bếp để tránh nấu “cục bực” cho người đang vui vẻ ăn, sẽ không công bằng.
Về nguyên liệu thì nên chọn loại tươi tốt, giàu dưỡng chất. Xứ ta vốn được thiên nhiên đãi ngộ về rau tươi, củ tốt, thì mình cứ việc tận hưởng cái lộc trời cho về nguồn thực vật để thiên biến vạn hóa món chay ngon, bổ rẻ mà không cần đến các phụ gia hóa chất là có được món chay ngon.
VNAC: Làm thơ và nấu ăn chay có những điểm gì tương đồng không, thưa chị?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Mình để chuyện tương đồng về tâm lý nói sau nhé. Trước hết mình nói về yếu tố di truyền. Về thơ văn, có lẽ tôi được nhận cái “gène thơ” từ cụ thân sinh tôi. Sinh thời bố tôi là một nhà Nho cựu trào, ngoài công việc bố tôi vẫn thường thù tạc thi văn đối ẩm với các bạn đồng liêu. Về ẩm thực, có lẽ tôi được thừa hưởng cái tài khéo léo nội trợ của mẹ tôi, Bà vốn là một nghệ nhân ẩm thực xứ Thần kinh. Mẹ tôi vẫn thường dạy tôi phải nấu ăn bằng cái đạo, cái tâm, cái tình thì mới không hổ danh là một Phật tử, một người phụ nữ chốn Đế đô.
Trở lại ý tương đồng giữa thơ và ẩm thực, theo tôi làm thơ phải biết tôn trọng người đọc. Độc giả là người chia sẻ tiếng nói của tâm hồn mình qua ngôn ngữ của thơ, cho nên làm thơ phải biết cân nhắc từng chữ, từng câu, phải thật tâm, thật lòng. Làm bếp cũng vậy, mỗi món ăn mình chế biến là một lời chúc, là một “tác phẩm” có đầy đủ hương vị, màu sắc và dinh dưỡng. Muốn được như vậy thì làm thơ hay làm bếp đều phải thật tâm, thật lòng. Tôi trải lòng và giữ tâm hồn thanh thản qua những vần thơ; tôi mang niềm vui, sức khỏe và hạnh phúc qua những món ăn chay mình nấu. Đối với tôi làm thơ hay làm bếp đều là những “tác phẩm” được sáng tác từ cái tâm lành gởi cho cuộc sống còn lắm đa đoan này.
VNAC: Vào tháng 6 năm 2010, chị và thân hữu có tổ chức "Ngày Cơm Chay Tình Thương" để trợ giúp cho các trung tâm dạy trẻ mồ côi và khuyết tật Thừa Thiên-Huế. Thưa chị, trong tương lai chị và thân hữu có dự định tổ chức thêm những sinh hoạt nấu chay như thế, và nếu đồng hương có nhã ý muốn đóng góp vào các công tác xã hội từ thiện vô vị lợi của quý anh chị thì có thể liên lạc về đâu?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Vào các dịp lễ lớn tại quê nhà, quê hương Huế thân yêu của tôi, chúng tôi, nhóm Văn hóa Xã hội Hội Đồng Hương Thừa thiên Huế có tổ chức các cuộc ủy lạo trong phạm vi đóng góp cá nhân để giúp đỡ bà con nghèo khó, trẻ em mồ côi hoặc bị thiên tai gọi là chút tình chia sẻ của người con xa quê luôn hướng về quê nhà. Thường khi chúng tôi sắp tổ chức về quê chia sẻ khó khăn với bà con thì có thông báo trên trang web www.donghuongtth.com. Rất cám ơn sự quan tâm của các bạn về việc này.
Ngoài ra tôi vẫn thường xuyên tham gia nấu món chay với các tổ chức cơm chay từ thiện khi nhận được thông báo như chương trình cơm chay bán vé từ thiện vào ngày mồng một và rằm mỗi tháng của CLB Doanh Nghiệp Nữ Sài Gòn.
VNAC: Ngày Lễ Tình Yêu, chị có lời chúc hoặc ước nguyện gì cho nhân gian và thế giới?
Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh: Nhân ngày Lễ Tình Yêu 2011, tôi xin thân ái gởi đến các bạn ĐÃ YÊU, ĐANG YÊU và CHƯA YÊU lời cầu chúc HẠNH PHÚC và HẠNH PHÚC TRONG HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI KHÁC.
Việt Nam Ăn Chay xin chân thành cảm tạ nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh đã chia sẻ những ý tưởng cao đẹp và lời chúc lành đến mọi người nhân ngày Lễ Tình Yêu. Có câu "những gì mình cho đi sẽ trở lại với mình." Với trái tim tin yêu phụng sự cuộc đời, nhẹ nhàng như những vần thơ trong sáng của chị, mong rằng những gì tốt nhất theo thiên ý sẽ đến với nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh cùng gia quyến, hôm nay và những ngày sau.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




